Tiết Phùng Châu nở một nụ cười không rõ ý vị, Tô Thầm nhìn thấy nhưng lười đoán suy nghĩ của Tiết Phùng Châu.
Tiết Phùng Châu đặt chén rượu xuống, vẻ mặt có chút tiếc nuối, nói: "Thật đáng tiếc, hôm nay tiểu công tử không mang theo ba ba, nếu không thì chúng ta có thể mượn căn bếp nhỏ của Công Chúa để hầm canh rồi."
Trưởng Công Chúa: "......"
Tô Thầm: "......"
Y không nhịn được mà thắc mắc, tại sao da mặt Tiết Phùng Châu lại dày như vậy...... Tranh luận với Tiết Phùng Châu về con ba ba trước mặt nhiều người đã đủ khiến y xấu hổ lắm rồi, thế mà hắn vẫn có thể mặt dày nhắc đến chuyện "mượn" bếp như không có chuyện gì xảy ra.
Tô Thầm cấu chặt tay áo, thầm nhủ bản thân phải nhịn, vừa nãy đã mất mặt lắm rồi, y tốt nhất nên câm miệng lại, để một mình Tiết Phùng Châu xấu mặt là được.
Trưởng Công Chúa cảm thấy khó đỡ nhưng vẫn cười ngoài miệng: "Được. Lần sau Tô công tử nhớ mang ba ba đến, chúng ta cùng hầm canh uống."
Ánh mắt của Tiết Phùng Châu nhìn chằm chằm Tô Thầm: "Này phải xem ý tiểu công tử thế nào."
Tô Thầm muốn độn thổ đến nơi rồi, có thể quăng đề tài này qua một bên được không?
Tiết Phùng Châu nhìn dáng vẻ của y thì bật cười, sau đó hắn đứng dậy nói: "Ta còn có việc phải đi trước, lần sau sẽ lại tham gia. Công Chúa không cần sai người tiễn ta."
Trưởng Công Chúa nghiến răng, nàng còn lâu mới muốn kêu người tiễn hắn.
Tiết Phùng Châu đi vòng qua bàn của Tô Thầm, cúi đầu nói với y: "Tiểu công tử, hôm khác ta sẽ ghé phủ Thừa tướng lấy ba ba."
Tô Thầm: "......", câm miệng đi, tên vô lại này! (*)
(*) ba ba (vương bát) → đồ vô lại (vương bát đản)
Y ngẩng đầu lên, quan sát bóng lưng thẳng tắp cùng dáng vẻ nghiêm nghị của Tiết Phùng Châu. Thấy hắn sải bước rời khỏi đình viện một cách nhanh chóng, trong lòng Tô Thầm liền cảm thấy nhẹ nhõm.
Ngay khi Tiết Phùng Châu rời đi, bầu không khí trong đình viện trở nên thoải mái hơn rất nhiều, nhưng cũng không khác khi nãy là bao. Tô Thầm vẫn có thể nghe thấy người khác xì xào bàn tán, nói Tiết Phùng Châu tàn nhẫn vô tình này nọ.
"Bệ Hạ mới chỉ đăng cơ bảy ngày, vậy mà trong thời gian này, Tiết Phùng Châu mang theo hàng chục binh lính tinh nhuệ của Trấn Quốc Quân đi giết hại rất nhiều người...... Ta nghe nói cựu Thái Tử bị phái đi canh giữ hoàng lăng chỉ là bao biện, thực chất hắn đã bị chém đầu rồi."
"Ngươi điên rồi à? Cái này cũng dám nói? Ngươi không sợ Tiết Phùng Châu quay lại xiên ngươi một nhát sao."
"Nghe nói mấy ngày trước, hắn một mình xông vào phủ Đại Lý Tự Khanh, đến khi bước ra trên kiếm toàn là máu......"
"Ngươi nhầm rồi, ta nghe nói Đại Lý Tự Khanh không phải người tốt, lợi dụng chức quyền để trục lợi của công. Vậy nên Tiết Phùng Châu mới trói hắn áp giải về phủ, vẫn chưa bị giết."
"Nghe đồn chết rồi mà."
"Tóm lại, nếu Tiết Phùng Châu vẫn tiếp tục làm loạn và xem thường người khác như vậy, hắn chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp."
Tô Thầm mím môi, lời đồn về Tiết Phùng Châu cái gì cũng có, nào là tàn nhẫn độc ác, nào là xảo trá vô tình. Thế nhưng trong sử sách, Tiết Phùng Châu được miêu tả là người trung quân ái quốc, dũng cảm thiện chiến......
"Triều Triều."
- Lộ Cảnh Hủ lấy điểm tâm vừa được bưng lên đặt trước mặt Tô Thầm: "Đây là bánh hạt dẻ phủ đường của phủ Công Chúa, hương vị rất ngon, vừa mềm vừa ngọt lại không béo."
Tô Thầm khẽ cười: "Được, cảm ơn."
Tô Thầm cố gắng che giấu lo lắng trong lòng, hạ quyết tâm sẽ nói với phụ thân chuyện của Tiết Phùng Châu ngay khi trở về. Y không thể để Tiết Phùng Châu ngang nhiên xuống tay với phủ Thừa tướng, chuyện hắn đột nhập vào phủ đêm đó cứ ám ảnh trong tâm trí Tô Thầm, y càng nghĩ càng cảm thấy bất an.
____
"Triều Triều."
- Lộ Cảnh Hủ đè thấp giọng nói, hỏi: "Sao bồn chồn thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!