Chương 89: NGOẠI TRUYỆN: ABO (7*)

Khi Tô Thầm tỉnh dậy lần hai, cậu thấy mình đã ở trên một chiếc máy bay riêng.

Tiết Phùng Châu nhìn chằm chằm vào Tô Thầm: "Triều Triều tỉnh rồi? Ăn chút gì đó nhé."

Tô Thầm không có cảm giác thèm ăn, toàn thân cậu đau nhức và mệt mỏi: "Chúng ta đi đâu vậy?"

"Về nhà."

- Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng nói: "Mấy ngày qua em mệt lắm, đúng không? Chúng ta về nhà nghỉ ngơi thôi."

"Em muốn uống nước."

- Tô Thầm khàn giọng nói.

Tiết Phùng Châu quay người rót một ly nước rồi đưa cho Tô Thầm.

Tô Thầm cầm lấy ly nước, để lộ cổ tay loang lổ đầy vết cắn. Cậu nhìn cánh tay bị còng, cười hắt một tiếng: "Anh cảm thấy như thế này thoải mái sao? Ngay cả rót một ly nước cũng phải luống cuống tay chân."

Tiết Phùng Châu cúi đầu: "Rất tiện."

Tô Thầm muốn chế giễu Tiết Phùng Châu vài câu, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đen láy đáng thương như cún con của hắn, cậu lại do dự. Tô Thầm nói: "Anh gỡ cái này ra đi."

Tiết Phùng Châu không nhúc nhích mà chỉ nhìn chằm chằm vào cậu, rồi hỏi: "Bảo bối, em thật sự muốn bỏ rơi anh để đi cùng tên Alpha đó sao?"

Mí mắt Tô Thầm giật giật: "Em phải nói với anh bao nhiêu lần nữa thì anh mới tin rằng việc em gặp được cậu ấy chỉ là trùng hợp?"

"Anh không tin."

- Alpha nghiêng người xuống, hôn lên môi Tô Thầm một cách vô cùng dịu dàng: "Bảo bối, em nói sẽ không bỏ rơi anh, nhưng em lại để anh lại một mình ở công ty. Không chỉ vậy, em còn cúp máy khi đang nói chuyện với anh nữa."

"Em chỉ muốn đi đâu đó một mình và suy nghĩ kỹ lại chuyện giữa chúng ta."

- Tô Thầm cắn môi: "Anh, anh có thể làm ơn nghe em nói rõ ràng được không?"

Tiết Phùng Châu siết chặt tay Tô Thầm: "Bảo bối, em còn muốn đi đâu nữa? Anh sẽ đi cùng em."

Tô Thầm: "... Anh bị điên rồi!"

"..."

- Tiết Phùng Châu cúi đầu nhìn những ngón tay nắm chặt giữa họ, lẩm bẩm: "Phải, anh điên rồi. Triều Triều sẽ không vì chuyện này mà bỏ rơi anh, đúng không?"

Tô Thầm mím môi.

"Anh không điên."

- Tiết Phùng Châu thì thào, chóp mũi cọ vào mặt Tô Thầm: "Bảo bối, anh không có điên. Cho nên em đừng rời bỏ anh, cũng đừng sợ anh. Anh sẽ không phát điên đâu, em tin anh nhé?"

Tô Thầm sững sờ trước dáng vẻ si ngốc của Tiết Phùng Châu. Cậu cúi đầu nhìn chiếc còng trên cổ tay mình: "Anh, đừng nói anh muốn để em đi du lịch với cái còng tay này nhé? Người ngoài sẽ nghĩ chúng ta bị thần kinh, rồi đưa cả anh và em đến đồn cảnh sát đó."

Đây là câu trả lời cho câu hỏi còn muốn đi đâu của Tiết Phùng Châu.

"Vậy..."

- Tiết Phùng Châu liếc nhìn thời gian, rồi thận trọng nhìn Tô Thầm: "Chờ đến khi em khỏe lại, chúng ta sẽ đi chơi nhé?"

Tô Thầm thầm nghĩ tính khí của mình đúng là tốt thật, cậu thậm chí không tức giận nổi với Tiết Phùng Châu. Người này thích giả vờ đáng thương, nhưng hành động của hắn thì chẳng đáng thương chút nào cả.

Lại còn biết bán thảm...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!