Lúc này, các tướng sĩ đang tập huấn tại quân doanh. Nghe thấy tiếng vó ngựa, tất cả mọi người đồng loạt ngoái nhìn.
"Tướng quân!"
- Tiếng hô vang lên đồng nhất.
Tiết Phùng Châu liếc nhìn bọn họ, nhàn nhạt nói: "Tiếp tục đi, không cần để ý đến ta."
Thấy ánh mắt của mọi người đều đổ dồn lên người Tô Thầm, Tiết Phùng Châu lập tức che mặt y lại, hướng thẳng về phía chủ trướng.
Hắn không thích người khác ngắm nhìn Tô Thầm, đặc biệt là ở trước mặt hắn.
Tô Thầm vẫn luôn nghĩ cách để Tiết Phùng Châu đưa mình về.
Từ khi y biết rõ mọi chuyện, Tiết Phùng Châu không còn ngụy trang nữa. Điều này khiến Tô Thầm vừa phiền muộn trong lòng vừa muốn cố gắng hiểu Tiết Phùng Châu.
Có lẽ Tiết Phùng Châu từ nhỏ không có gia đình cho nên mới coi trọng y nhiều đến thế. Nếu là như vậy, y có thể bao dung hơn với hắn, nhưng Tiết Phùng Châu không thể cứ ngang ngược vô lý như vậy được.
Trong lúc Tô Thầm đang suy nghĩ, bàn tay to lớn của Tiết Phùng Châu nhấc bổng y lên và bế vào doanh trướng.
Tô Thầm nói: "Ta tự đi được, ngươi thả ta xuống."
Tiết Phùng Châu dừng bước, đôi mắt nhìn chằm chằm Tô Thầm khiến y cảm thấy bất an: "Ngươi nhìn ta như vậy làm gì?"
"Không có gì, ta chỉ sợ tiểu công tử lại muốn chạy trốn."
- Tiết Phùng Châu thả Tô Thầm xuống, vẻ mặt bình thản.
Tô Thầm: "……"
Tô Thầm lạnh lùng nói: "Ngươi không hỏi ý kiến mà tự tiện đưa ta đến đây, sao lúc ấy không thấy ngươi sợ ta bỏ chạy."
Tiết Phùng Châu rũ mắt: "Ta không muốn tiểu công tử đi gặp người khác."
"Mấy ngày trước, rõ ràng ngươi nói sẽ hỏi ý kiến của ta, vậy mà hôm nay vẫn hành động ngang ngược như vậy."
- Tô Thầm nổi giận: "Tiết Phùng Châu, ngươi rốt cuộc coi ta là gì?"
"Đương nhiên là người trong lòng."
- Tiết Phùng Châu nói.
"Không."
- Tô Thầm lắc đầu: "Nếu ngươi thật sự nghĩ như vậy thì sẽ không bắt cóc ta ngay trước cửa giống hôm nay."
Ánh mắt Tiết Phùng Châu trở nên tối tăm: "…… Tiểu công tử, ta đã rất cố gắng khắc chế chính mình."
"Vậy ta hỏi ngươi, ngươi có từng tôn trọng suy nghĩ của ta không?"
- Tô Thầm ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đen láy của Tiết Phùng Châu: "Tôn trọng ta kết giao bằng hữu, tôn trọng ta có quyền riêng tư lẫn tự do, tôn trọng cả người nhà của ta……Ngươi có làm được không?"
Tay Tiết Phùng Châu siết chặt, đặt lên ngực, hắn thấp giọng nói: "Tiểu công tử ngó lơ ta như vậy, trong lòng ta cảm thấy đau lắm, thật sự rất đau."
Đau hơn cả đao đâm vào ngực, hắn thà bị chém vô số lần còn hơn bị tiểu công tử lạnh nhạt, không nói chuyện với hắn.
Lông mi Tô Thầm run rẩy, ánh mắt vô thức nhìn về phía ngực Tiết Phùng Châu rồi quay đi: "Giữa chúng ta có quá nhiều vấn đề, phải giải quyết từng cái một, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ bộc phát..."
"Vậy thì cứ từ giải quyết, tại sao ngươi nhất định phải nhẫn tâm đẩy ta ra như vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!