Chương 5: ĐỔ BỆNH

Không biết tuyết bắt đầu rơi từ lúc nào mà càng lúc càng trở nên dày đặc hơn. Những bông tuyết bay lả tả rồi vương lại trên vai Tiết Phùng Châu, màu trắng thuần của tuyết trông càng nổi bật hơn trên chiếc áo choàng đen của hắn.

Trong cơn choáng váng, Tô Thầm nhìn Tiết Phùng Châu: "Tiết, Tiết tướng quân, ngươi thả ta xuống đi, ta có thể tự về."

Tiết Phùng Châu nhíu mày, vừa nhìn liền nhận ra hắn đang không vui. Nếu Tô Thầm còn tỉnh táo, chắc hẳn y có thể cảm nhận được, nhưng hiện tại Tô Thầm nửa tỉnh nửa mê nên không hề chú ý đến tâm trạng của Tiết Phùng Châu.

Tiết Phùng Châu thả Tô Thầm xuống. Tô Thầm không còn điểm tựa, loạng choạng nghiêng người, y cuống quít nắm lấy tay áo của hắn nên không đến mức ngã ngồi xuống đất. Y ngước nhìn Tiết Phùng Châu với ánh mắt mơ màng, khi nhìn đến đôi mắt đen láy kia, y bất tri bất giác rụt lại cánh tay rồi tự giữ thăng bằng. Hơi thở của y ngưng tụ thành từng làn sương trắng, làm nhòe đi gương mặt của hắn.

"Đa tạ, đa tạ Tiết tướng quân."

- Giọng nói của Tô Thầm có chút khàn khàn: "Từ đây về viện của ta không xa lắm, ta tự về là được. Xin cáo từ."

Tiết Phùng Châu không lên tiếng, trầm mặc nhìn thiếu niên trước mặt. Những bông tuyết đọng lại trên mi mắt y, trang phục đỏ thẫm nổi bật giữa nền tuyết trắng nhưng sắc mặt lại nhợt nhạt như tờ giấy. Hắn dõi theo từng bước chân khập khiễng dẫm trên tuyết của Tô Thầm, thân hình của y hơi nghiêng ngả, giống như một bông hoa mỏng manh đung đưa trong gió lạnh, dễ gãy dễ tàn.

Tô Thầm bước chân lên cầu vòm, đôi tay lạnh buốt vươn ra khỏi áo choàng, bám lấy thành cầu lạnh như băng. Tuy y không cảm thấy lạnh, nhưng cơ thể nóng rực như thôi thúc y ôm lấy cái lạnh này để có thể làm dịu thân nhiệt xuống. Có điều phải cẩn thận mới được, nếu bị té ngã sẽ rất rắc rối.

Phải mau chóng về Phúc Lan Uyển mới được.

Không biết là bước hụt chỗ nào, cả người y lảo đảo rồi ngã về phía sau.

"......", tiêu rồi. Hai chữ này ngay lập tức hiện ra trong đầu, y cảm thấy nếu mình té ngã thì chắc chắn không thể đứng dậy nổi. Nền tuyết nguy hiểm, tuyệt đối không thể......

Trời đất như quay cuồng, Tô Thầm chợt nắm được một chiếc áo choàng đen, y cố gắng nhấc đôi hàng mi ướt đẫm vì tuyết, tay run rẩy, nói: "Tiết... Đa tạ, Tiết tướng quân."

"Nếu thật sự muốn cảm tạ thì để ta đưa ngươi về."

- Tiết Phùng Châu đi thật nhanh về hướng Phúc Lan Uyển: "Cho dù có sợ ta cũng đừng nên lấy sức khỏe ra đùa giỡn."

Sợ....... Tô Thầm hơi nhếch khóe môi, y không còn sức lực để tranh cãi với Tiết Phùng Châu nữa. Không ai thắc mắc tại sao Tiết Phùng Châu lại biết đường đến Phúc Lan Uyển, vì trong lòng cả hai đều biết rõ câu trả lời.

Tô Thầm không chống đỡ nổi mà nhắm mắt lại, y cảm thấy lần này mình mắc nợ Tiết Phùng Châu rồi.

Tiết Phùng Châu cúi đầu nhìn thoáng qua thiếu niên trong lòng, không biết y đang ngủ hay là đã ngất lịm, hắn nhíu mày...... Người của phủ Thừa tướng sao lại sơ suất đến thế? Nếu tiểu công tử bị ốm, đáng lẽ phải có thêm vài hạ nhân đi theo chăm sóc mới đúng?

_______

Lần này bị sốt, Tô Thầm hôn mê suốt một ngày một đêm mới tỉnh lại. Sau khi tỉnh, nhiệt độ cơ thể y lúc tăng lúc giảm. Bên tai văng vẳng giọng nói khe khẽ, thì ra là Mạnh Tụ Ngọc đang căn dặn tỳ nữ và hỏi thăm xem y có đỡ chút nào không.

Tô Thầm mở mắt nhưng tầm nhìn vẫn còn mông lung mờ ảo. Cổ họng khô khốc, y hơi cử động đôi mắt, lẩm bẩm: "Mẫu thân."

"Triều Triều tỉnh rồi sao?"

- Mạnh Tụ Ngọc vội vàng cúi người xuống nhìn: "Con cảm thấy thế nào? Có khó chịu không? Đau đầu không? Hay là con đói bụng? Có thèm ăn cái gì không?"

Tô Thầm gật đầu nhẹ, chống người ngồi dậy: "Mẫu thân, con muốn uống nước."

Hạnh Chỉ bên cạnh vội rót nước: "Đây, công tử."

Tô Thầm uống nước từ tay Mạnh Tụ Ngọc, uống xong liền nhẹ nhàng nói: "Mẫu thân vất vả rồi."

"Con là hài tử của ta, có gì đâu mà vất vả?"

- Mạnh Tụ Ngọc khẽ nhíu mày, nhéo bàn tay y rồi thở dài: "Nếu biết trước tổ chức yến tiệc làm con mệt đến mức đổ bệnh, nương sẽ không tổ chức đâu."

Tô Thầm gắng sức lắc đầu, giọng nói khàn khàn: "Không sao mà."

Y sớm đã quen cảm giác thường xuyên choáng váng, mệt mỏi nên ngày hôm đó mới không phát hiện bản thân bị sốt.

"Lần này thật sự phải đa tạ Tiết tướng quân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!