Những ngày sau đó, sợ lại đụng trúng Tiết Phùng Châu, Tô Thầm đã kêu Tùy Ý hỏi thăm lịch trình của hắn, còn cố tình tránh những nơi Tiết Phùng Châu có khả năng xuất hiện.
Tiết Phùng Châu hiển nhiên biết Tô Thầm cố ý trốn mình nên đã an phận ở nhà hai ngày. Nhưng khi biết Thẩm Hoàn Chi mời một mình Tô Thầm đến chơi phủ, hắn lại bắt đầu đứng ngồi không yên.
Tô Thầm đã nhận lời mời đến phủ Thẩm Hoàn Chi vẽ tranh nên buổi sáng thức dậy từ sớm.
Tùy Ý lấy ra vài bộ xiêm y, hỏi: "Hôm nay công tử muốn mặc màu lục hay màu lam ạ?"
"Cái nào cũng được." - Tô Thầm thắt lại dây buộc tóc, không nghe thấy Tùy Ý đáp lại nên quay đầu nhìn sang: "Sao vậy?"
Tùy Ý vuốt phẳng xiêm y, rồi nhìn Tô Thầm: "Công tử với Lộ đại nhân có phải……"
Không đợi Tùy Ý nói hết câu thì Tô Thầm đã hiểu, y dở khóc dở cười: "Ta với Di Tắc chỉ là bằng hữu. Sau này ngươi tuyệt đối không được nghĩ như vậy, cũng không được nói trước mặt Di Tắc, nếu để hắn hiểu lầm thì không hay đâu."
"Nô tỳ tất nhiên sẽ không nói trước mặt Thẩm đại nhân."
- Tùy Ý lẩm bẩm: "Nhưng nô tỳ thật sự cảm thấy ánh mắt Thẩm đại nhân dành cho công tử không đơn thuần cho lắm……"
Tô Thầm nhíu mày: "Không được nói hươu nói vượn."
Thấy Tô Thầm không vui, Tùy Ý vội vàng ngậm miệng.
Sau khi chuẩn bị xong, Tô Thầm kêu Tùy Ý cầm theo bút lông, nghiên mực và giấy.
Xe ngựa đã đậu trước cổng lớn của phủ Thừa tướng. Tô Thầm hàn huyên vài câu với Mạnh Tụ Ngọc rồi bước ra ngoài, chỉ là không ngờ y lại bắt gặp Tiết Phùng Châu.
Gương mặt của hắn âm trầm, trường thương cắm thẳng xuống đất, đôi mắt không chớp dõi theo Tô Thầm.
Bước chân Tô Thầm hơi ngừng lại, y nghiêng người, đi vòng qua Tiết Phùng Châu để ra ngoài, nhưng Tiết Phùng Châu ngay lập tức bước sang bên cạnh, chặn đường y lại.
Tô Thầm đứng trên bậc thềm, nhìn xuống Tiết Phùng Châu: "Tiết tướng quân rốt cuộc có chuyện gì?"
"Tiểu công tử muốn đi đâu?"
- Tiết Phùng Châu nói: "Ta đưa ngươi đi."
"Đa tạ ý tốt của Tiết tướng quân, nhưng không cần."
- Tô Thầm nói: "Ta ra ngoài đều có người đưa đón."
"Tiểu công tử muốn đi gặp Thẩm Hoàn Chi?"
- Ba chữ cuối cùng thốt ra khỏi miệng Tiết Phùng Châu vang lên tiếng nghiến răng ken két, giống như muốn xé xác người này.
Tô Thầm nhíu mày: "Chuyện này liên quan gì đến Tiết tướng quân?"
Tiết Phùng Châu đột nhiên bước lên bậc thềm, duỗi tay vác Tô Thầm lên vai, sau đó xoay người rời đi.
"Công tử!"
- Tùy Ý kinh hãi: "Tiết tướng quân, ngài muốn mang công tử nhà ta đi đâu?"
"Đừng đi theo!"
- Ánh mắt âm trầm của Tiết Phùng Châu quét qua Tùy Ý: "Ta sẽ không làm gì tiểu công tử, nhưng ta không đảm bảo tính mạng của kẻ khác."
Tô Thầm bị vác lên như vậy không rõ là khó chịu hay sợ hãi, y đánh rồi đấm vào lưng Tiết Phùng Châu: "Ngươi thả ta xuống!"
Tiết Phùng Châu khẽ r*n r*, Tô Thầm giật mình, hơi dừng tay lại: "Ngươi sao vậy? Lực đánh của ta mà cũng làm ngươi đau ư?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!