Không biết có phải do bị kích động quá mức hay không, Tô Thầm sau đó ngã bệnh một khoảng thời gian.
Khi cảm thấy khó chịu vào ban đêm, y luôn có thể ngửi thấy mùi hương của Tiết Phùng Châu. Tuy biết đó chỉ là ảo giác, nhưng Tô Thầm không khỏi tự hỏi Tiết Phùng Châu có ảnh hưởng đến mình lớn đến mức ấy sao?
Y thích Tiết Phùng Châu đến vậy sao?
Tùy Ý mang thuốc đến cho Tô Thầm, thở dài: "Lâu rồi công tử không phát bệnh, Tiết tướng quân kia quả nhiên không biết chăm sóc người khác, mấy ngày nay còn không thèm đến thăm công tử."
Tô Thầm uống thuốc, tay hơi cứng đờ. Y chậm rãi đặt bát xuống, giọng nói hơi khàn: "Đừng nhắc đến hắn trước mặt ta."
Tùy Ý giật mình, nhận ra tâm trạng Tô Thầm không tốt nên lập tức im lặng.
Tô Thầm nhắm mắt lại, trong đầu nhớ đến dáng vẻ thành khẩn của Tiết Phùng Châu. Hắn quá thành thật, thành thật đến nỗi Tô Thầm không biết phải đối mặt với hắn như thế nào.
Nam nhân ấy ngồi xổm trước mặt Tô Thầm, rõ ràng hắn ngẩng đầu lên nhìn y, nhưng khuôn mặt lại u ám, tối sầm khiến y cảm thấy hoảng hốt. Tô Thầm cảm thấy mình đang nhìn thấy….. Tiết Phùng Châu thật sự.
"Tiểu công tử nhất định muốn biết sao?"
- Giọng nói của Tiết Phùng Châu rất trầm: "Sau khi biết tất cả, cho dù ngươi có sợ ta, ta cũng sẽ không buông tay tiểu công tử."
Tô Thầm vô thức nín thở, đôi môi nhợt nhạt khẽ hé mở, y né tránh ánh mắt của Tiết Phùng Châu: "Chuyện sau này chúng ta sẽ nói sau."
Ngón tay Tiết Phùng Châu gõ nhẹ tay vịn, hắn yên lặng nhìn Tô Thầm: "Ta đã từng nói với tiểu công tử, ta là ác quỷ bò ra từ địa ngục, ta không phải người tốt."
Tô Thầm cắn môi, im lặng nhìn Tiết Phùng Châu.
"Nếu có người làm hại tiểu công tử, ta nhất định sẽ không tha cho hắn."
- Giọng nói của Tiết Phùng Châu âm trầm: "Dù là Viên Quy, hay là Lộ Cảnh Hủ….."
Viên Quy….
Tô Thầm mơ hồ nhớ lại, hình như y từng nghe nói Viên Quy mất tích nửa tháng, sau đó được phát hiện ngoài cổng lớn của phủ Thượng thư vào một buổi sáng. Có điều, toàn thân hắn không còn mảng thịt nào lành lặn, thậm chí còn điên điên dại dại, cũng không thể nối dõi được nữa. Thượng Thư đại nhân vô cùng phẫn nộ, dâng tấu yêu cầu Bệ Hạ nghiêm khắc điều tra.
Chuyện này là do Tiết Phùng Châu làm.
Y nhớ lại câu [có cần cắt đứt thêm một chân] vừa nãy nhìn thấy trong thư, cái chân bị gãy của Viên Quy rõ ràng cũng là do Tiết Phùng Châu sai người thực hiện.
Tiết Phùng Châu không dám nói mình làm vậy vì Tô Thầm, hắn chỉ thấp giọng nói: "Ta không hối hận với những chuyện mình làm. Nếu buông tha cho hắn, sớm muộn cũng có một ngày hắn làm hại tiểu công tử."
Tô Thầm quả thực cảm thấy không thoải mái khi tiếp xúc với Viên Quy, còn cảm thấy mỗi lần gặp Viên Quy bản thân đều dính xui xẻo, không phải té ngựa cũng là rơi hồ. Nhưng y chưa từng nghĩ là do Viên Quy cố ý sắp đặt.
Từ nhỏ được nuôi nấng trong chùa Bạch Mã, luôn được người khác che chở, Tô Thầm chưa từng nhìn thấy sự bẩn thỉu của thế giới bên ngoài. Kinh nghiệm sống ở thời hiện đại không đủ để y nhận ra có những người bản chất vô cùng xấu xa.
Tô Thầm không biết nên đánh giá hành động của Tiết Phùng Châu như thế nào, y không phải kiểu người thánh thiện như thần. Nếu Viên Quy muốn hãm hại y, y tất nhiên không dễ dàng tha thứ. Có thể y sẽ báo quan, nhưng tuyệt đối không dùng cách tra tấn như vậy.
Nếu Viên Thượng thư biết chuyện này có liên quan đến Tiết Phùng Châu…..
Trong đầu Tô Thầm hiện ra kết cục của Tiết Phùng Châu trong lịch sử, đôi mắt bỗng tối sầm lại.
"Ngươi có nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra nếu chuyện ngươi làm bị bại lộ chưa?"
Tiết Phùng Châu nghe thấy y nói vậy thì mỉm cười, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Tô Thầm: "Tiểu công tử đang lo lắng cho ta?"
Tô Thầm quay mặt đi: "Ta không có lo lắng cho ngươi."
"Cho dù bị phát hiện thì sao? Viên Quy kia hãm h**p cả nam lẫn nữ, tội trạng chất chồng. Viên Thượng thư bao che nhi tử, ta chưa bẩm báo lên Hoàng Đế đã là quá nhân từ."
- Tiết Phùng Châu nói: "Nếu ta giết hắn thì có làm sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!