Chương 43: THỎA MÃN (2)

Hơi thở nóng rực, đầu lưỡi trơn trượt dây dưa, bàn tay nóng bỏng khẽ x** n*n eo Tô Thầm qua lớp vải mỏng manh.

Hơi thở của Tô Thầm dần trở nên dồn dập.

Y hoàn toàn bị k*ch th*ch bởi hormone nam tính mạnh mẽ. Rõ ràng chỉ là một nụ hôn……nhưng vì đã lâu không được hắn hôn môi, toàn thân Tô Thầm trở nên mềm nhũn vì nụ hôn này.

Y ngửa đầu lên, tiếp nhận cái hôn của Tiết Phùng Châu, hắn gần như muốn ăn tươi nuốt sống y. Tô Thầm khẽ nức nở, bàn tay nắm chặt y phục Tiết Phùng Châu dần buông ra, thay vào đó y vòng cánh tay qua cổ hắn.

Hành động đáp lại này hiển nhiên khiến nam nhân hài lòng. Tiết Phùng Châu quấn lấy lưỡi Tô Thầm, hôn y chậm rãi hơn, để Tô Thầm có cơ hội hít thở.

Nhưng y chỉ mới thở đều được một lúc, nụ hôn lúc sau càng cuồng nhiệt hơn.

Tô Thầm gần như không thở được, chỉ có thể cố gắng bám víu lấy hơi thở của Tiết Phùng Châu để đảm bảo mình không bị ngạt thở.

Nước bọt mang theo sự ngọt ngào đều bị Tiết Phùng Châu l**m m*t sạch sẽ, hắn thỏa mãn l**m môi Tô Thầm một cái, rồi mới buông lỏng tiểu công tử bị hắn hôn đến choáng váng đầu óc.

Lông mi của tiểu công tử ướt đẫm nước mắt, đôi môi mềm mại nhợt nhạt thường ngày giờ đây đỏ ửng và sưng tấy vì nụ hôn. Đầu lưỡi đỏ chót vì bị c*n m*t, hơi thở hổn hển thoát ra giữa đôi môi và hàm răng run rẩy, trông vô cùng gợi tình.

Tâm trí Tô Thầm chỉ còn một mảnh hỗn loạn, y nằm trên giường, khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt tan rã nhìn Tiết Phùng Châu, nhưng lại hoàn toàn không nhìn rõ mặt hắn.

"Tiểu công tử."

- Giọng nói Tiết Phùng Châu khàn khàn: "Không sao chứ?"

Không sao….. không sao gì cơ?

Tô Thầm nghe không hiểu, đầu lưỡi y mềm nhũn, muốn nói cũng không thể nói thành lời.

Tiết Phùng Châu lại cúi xuống, m*t và cắn vành tai Tô Thầm.

Ngón tay hắn lần mò theo tà áo Tô Thầm, gạt mở vạt áo sang hai bên. Đôi môi của Tiết Phùng Châu lướt qua từng tấc da thịt của Tô Thầm.

Tô Thầm đẩy đầu Tiết Phùng Châu ra, môi run rẩy: "Tiết Phùng Châu, đủ rồi."

"Vẫn chưa đủ."

- Tiết Phùng Châu đáp lại, ngón tay hắn lướt qua khóe mắt Tô Thầm, bàn tay thô ráp còn lại lần mò trên da thịt non mịn một cách tự nhiên: "Tiểu công tử kiên nhẫn một chút, chờ ta thỏa mãn nhé."

Chờ hắn thỏa mãn? Tô Thầm run rẩy nghĩ, Tiết Phùng Châu phải làm đến khi nào thì mới thỏa mãn?

Suy nghĩ của y bị nói thành lời.

Tiết Phùng Châu chỉ mỉm cười: "Tiểu công tử chờ một chút, ta sẽ làm tiểu công tử thoải mái."

Tô Thầm không thể ngăn cản Tiết Phùng Châu, chỉ có thể bị động chờ được Tiết Phùng Châu hầu hạ.

Quần áo bị cởi xuống xộc xệch, để lộ nhiều vùng da thịt, nhưng Tô Thầm vẫn cảm thấy nóng bừng.

Y nắm chặt ga giường, nghiêng đầu, cắn chặt môi.

Những ngón tay thô ráp của nam nhân ấn lên đôi môi của thiếu niên, cố gắng tách rời môi răng của y: "Tiểu công tử, cắn ta đi."

Tô Thầm vô thức cắn ngón tay hắn, nhưng rồi lại nhả ra.

Không còn gì chặn lại giữa môi, tiếng r*n r* nức nở trực trào ra, Tô Thầm cố gắng kiềm chế lại: "Tiết Phùng Châu, Tiết Phùng Châu."

Môi Tiết Phùng Châu hôn lên eo Tô Thầm, rồi khẽ l**m sống lưng y, nơi đó nhạy cảm khiến Tô Thầm không nhịn được rùng mình, cơ thể căng thẳng không dám nhúc nhích.

Tiết Phùng Châu cười nhẹ, luồng nhiệt nóng bỏng từ lưng di chuyển xuống khe mông, Tô Thầm run rẩy: "Tiết…… Tiết Phùng Châu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!