Chương 42: THỎA MÃN

Tùy Ý đi đi lại lại trong phòng, đến khi nhìn thấy Tô Thầm và Tiết Phùng Châu quay về, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

"Công tử, nô tỳ đã đưa thư cho người của Lộ phủ nhờ chuyển giúp đến Lộ đại nhân."

- Tùy Ý nói: "Nô tỳ định tìm Lộ đại nhân rồi tự tay đưa cho ngài ấy, nhưng mà Lộ đại nhân ——"

"Không sao."

- Tô Thầm mỉm cười với Tùy Ý: "Vất vả cho ngươi rồi, chuyện này đến đây là kết thúc."

"Kết thúc?"

- Tùy Ý hơi sửng sốt, nhưng thấy vẻ mặt Tô Thầm không để tâm lắm nên nàng không nói nữa: "Vâng, công tử. Vậy để nô tỳ lấy nước cho công tử rửa mặt."

Tùy Ý nhanh chóng mang nước tới.

Tiết Phùng Châu cầm lấy chậu nước từ tay Tùy Ý: "Ta sẽ giúp tiểu công tử lau rửa, ngươi đi nghỉ ngơi đi."

Tùy Ý nhìn về phía Tô Thầm, Tô Thầm nói: "Ngươi đi nghỉ đi, hôm nay vất vả cho ngươi đi đi về về một chuyến, nhớ ngủ sớm nhé."

Tùy Ý lui ra ngoài, đóng cửa lại.

Tô Thầm rửa mặt trước, sau đó Tiết Phùng Châu đưa khăn cho y, hỏi: "Tùy Ý thường lấy nước ở đâu?"

"Ngươi hỏi làm gì?"

- Tô Thầm hỏi.

Gương mặt sau khi rửa sạch trông thật hoàn mỹ, như đóa sen nở rộ giữa hồ nước trong vắt. Tiết Phùng Châu nhìn ngắm gương mặt Tô Thầm một lát mới nói tiếp: "Lần sau không cần Tùy Ý đi múc nước nữa, ta có thể thay Tùy Ý hầu hạ tiểu công tử."

"Tiết tướng quân muốn hầu hạ người khác?"

- Tô Thầm ngồi ở trên giường, ngước mắt nhìn Tiết Phùng Châu: "Ngươi đâu có kinh nghiệm hầu hạ người khác, đừng có làm ta đau đấy nhé."

"Tiểu công tử yên tâm."

- Tiết Phùng Châu vén những sợi tóc rối ra sau tai Tô Thầm, cười khẽ: "Nếu ta hầu hạ tiểu công tử, dù là trên giường hay dưới giường, đều sẽ khiến ngươi thỏa mãn."

Hắn nói mà không hề đỏ mặt, Tô Thầm thấy vậy thì hơi ngứa răng, y nghiêng đầu cắn cổ tay Tiết Phùng Châu một cái.

Cánh tay Tiết Phùng Châu hơi gồng làm gân xanh nổi lên vô cùng rõ trên làn da ngăm đen của hắn. Hắn không nhúc nhích: "Tiểu công tử hôn ta được không?"

Tô Thầm trừng mắt với Tiết Phùng Châu, răng hơi ê ẩm. Y đẩy tay Tiết Phùng Châu ra: "Ngươi vô liêm sỉ!"

"Liêm sỉ? Thứ đó không quan trọng bằng tiểu công tử, không có cũng được."

Tô Thầm: "......"

Tiết Phùng Châu nhúng chân Tô Thầm vào chậu nước, ngón tay hắn nhẹ nhàng xoa mắt cá chân y: "Tiểu công tử không thích chuỗi hạt kia à? Tại sao lại không đeo?"

Tô Thầm lườm hắn: "Ý ngươi muốn ta đeo chuỗi hạt kia vào chân rồi đi ra ngoài ư? Ta không cần mang giày nữa chắc?"

Tiết Phùng Châu cười khẽ: "Là ta nghĩ sai rồi. Tất nhiên nếu tiểu công tử không muốn đi giày, ta sẽ bế ngươi."

"Vậy thì thôi đi."

- Tô Thầm mỉm cười: "Ta vẫn cần mặt mũi."

Tiết Phùng Châu cũng cười, hắn nói: "Chân của tiểu công tử rất đẹp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!