Chương 40: DẠO CHƠI

Thời tiết những ngày hè luôn thay đổi thất thường, buổi sáng mặt trời còn nắng chói chang, đến chiều đã có mây đen giăng kín.

Tô Thầm đang dạo phố cùng Mạnh Tụ Ngọc, vừa bước vào một tiệm vải thì những giọt mưa to như hạt đậu lộp bộp rơi xuống.

"Xem ra mưa sẽ lâu tạnh đấy."

- Mạnh Tụ Ngọc kéo Tô Thầm lại: "Vừa khéo. Triều Triều qua đây chọn loại vải mà con thích đi, để may vài bộ y phục mới."

Tô Thầm sờ vào cuộn vải mềm mịn, hỏi: "Mẫu thân, có thể may cho Tiết tướng quân một bộ không?"

"Đương nhiên có thể."

- Mạnh Tụ Ngọc cười rộ lên: "Tiết tướng quân quan tâm con như vậy, nếu con muốn tặng hắn y phục, khi nào hắn qua phủ chúng ta chơi thì nhớ để nương lấy số đo."

"..... Con biết số đo của hắn."

- Tô Thầm nói: "Hôm nay may luôn nhé."

Mạnh Tụ Ngọc hơi ngẩn ra: "A? Con biết số đo ư?"

Tô Thầm ậm ừ một tiếng: "Con biết, con vẫn nhớ rõ, nên chúng ta cùng may đi."

"Nếu con nhớ thì đương nhiên có thể may luôn."

- Mạnh Tụ Ngọc tràn đầy sự nghi hoặc trong lòng: "Xem ra quan hệ giữa con và Tiết Phùng Châu rất tốt."

Tô Thầm bồn chồn nắm chặt tay áo, y rất muốn cứ như vậy nói thẳng ra mối quan hệ giữa y và Tiết Phùng Châu cho Mạnh Tụ Ngọc biết. Nhưng sau một hồi suy đi nghĩ lại, y quyết định đè xuống ý nghĩ đó.

Y vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, nếu cứ như vậy nói ra, chỉ sợ kết quả sẽ giống như Lộ Cảnh Hủ.

Mạnh Tụ Ngọc kêu thợ may lấy số đo cho Tô Thầm, bà hơi nhíu mày: "Con lại gầy hơn lần trước rồi, gần đây rõ ràng đâu có sinh bệnh……"

Tô Thầm giữ tay Mạnh Tụ Ngọc: "Chắc là do con mặc ít y phục vì trời nóng đấy ạ, mẫu thân đừng lo lắng."

"Hầy."

- Mạnh Tụ Ngọc thở dài: "Triều Triều nhà chúng ta lớn lên mỹ mạo vô song, vậy mà chẳng có ai tới cửa cầu thân."

"Mẫu thân."

- Mí mắt Tô Thầm hơi giật một chút, y nhẹ giọng nói: "Người cũng nghe sư phụ con nói rồi, mệnh của con vốn không thể nối dõi tông đường, không thành thân chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Huống hồ sức khỏe của con không tốt, nếu thành thân thì cô nương kia phải chăm sóc một ma ốm như con cả đời. Đối với con gái nhà người ta mà nói, như vậy cũng quá bất công."

"Cái gì mà ma ốm, nói bậy nói bạ."

- Mạnh Tụ Ngọc không vui, nhéo má Tô Thầm.

Tô Thầm cười: "Vâng vâng vâng, nhi tử nói sai rồi. Con chỉ muốn nói mẫu thân không cần sắp xếp hôn sự cho con."

"Bây giờ con còn có cha nương, nhưng chục năm sau nếu chúng ta đi rồi, con chỉ có một mình thì phải làm sao?"

- Mạnh Tụ Ngọc thở dài, nắm lấy tay Tô Thầm: "Phải có ai đó ở bên cạnh con chứ."

"Ai đó……"

- Tô Thầm hơi ngừng lại: "Chẳng phải đã có người hầu sao?"

"Sao có thể giống nhau được? Dù sao cũng phải là người biết nóng biết lạnh mới được chứ."

"Phải có à…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!