Phó Tương và Triệu Cửu đứng canh giữ trước phủ Thừa tướng, hai người nhìn chằm chằm tấm biển hiệu một lúc rồi quay sang nhìn nhau, cuối cùng Phó Tương mở miệng trước: "Tướng quân thích tham gia yến tiệc từ khi nào vậy?"
Triệu Cửu trả lời: "Tướng quân ắt có lý do."
Phó Tương: "Nhưng sáng nay tướng quân đặc biệt dậy sớm tắm rửa thay quần áo, còn ăn mặc cực kỳ chỉnh tề, thật sự không giống tác phong thường ngày...... Có tướng quân nhà ai tắm rửa lúc sáng sớm đâu?"
Triệu Cửu suy nghĩ sâu xa: "Có lẽ tướng quân muốn lôi kéo phủ Thừa tướng?"
Phó Tương lắc đầu rồi thử phân tích: "Lúc trước tướng quân đã gạch Tô Thừa tướng khỏi danh sách hiềm nghi. Nếu không còn cảnh giác, tại sao phủ Thừa tướng không gửi thiệp mời cho tướng quân? Thừa tướng và tướng quân vốn luôn bất hòa, trước nay đâu có quan hệ gì, đâu cần tướng quân phải đến cầu hòa?"
"Ta cũng thấy không có khả năng."
- Triệu Cửu nói: "Nhưng hôm qua vừa về phủ, ngài ấy đã vào ngay kho trữ đồ để chọn lễ vật...... còn tặng viên huyết châu Nam Hải cho phủ Thừa tướng, nhìn thế nào cũng thấy kì lạ."
___
Tô Thầm thất thần cầm chén rượu.
Ánh mắt Tiết Phùng Châu quan sát từng hành động của y, hắn lên tiếng gọi: "Tiểu công tử."
Giọng nói của Tiết Phùng Châu vừa vang lên liền khiến Tô Thầm giật mình, suýt nữa làm rơi chén rượu trong tay. Thiếu niên hệt như con chim bị kinh động, không chỉ tay chân vụng về mà còn run rẩy lông mi, đôi mắt không hề giấu diếm sợ hãi, liên tục chớp chớp.
Vừa đáng thương, vừa đáng yêu.
Tiết Phùng Châu duỗi người đỡ lấy bàn tay cầm chén rượu của Tô Thầm, hắn mỉm cười nói: "Cẩn thận."
Nhiệt độ nóng bỏng từ lòng bàn tay Tiết Phùng Châu truyền đến, vết chai sạn trên tay hắn cọ xát vào mu bàn tay y khiến Tô Thầm cảm thấy không được tự nhiên. Thoạt nhìn, Tiết Phùng Châu chỉ đang giúp y đỡ lấy chén rượu, đến khi Tô Thầm cầm chắc rồi thì hắn lập tức buông ra.
Tô Thầm không uống rượu mà chỉ cầm trên tay, ngón tay nhẹ nhàng miết vào thành ly. Nếu Tiết Phùng Châu thật sự muốn làm gì, hắn cũng không thể ra tay ở thời điểm này. Vậy nên, y không cần hoảng sợ, dễ tăng thêm sự hoài nghi. Nghĩ vậy, trong lòng Tô Thầm bình tĩnh lại một chút, cơ thể cứng đờ chậm rãi thả lỏng, y ngước lên nhìn Tiết Phùng Châu, hơi nhoẻn miệng cười: "Đa tạ tướng quân."
Tiết Phùng Châu đưa một chiếc hộp gấm cho Tô Thầm: "Đây là quà sinh nhật của tiểu công tử. Chuẩn bị vội vàng nên hơi tầm thường, nếu có dịp khác ta sẽ tặng công tử món đồ quý giá hơn."
Tô Thầm mở ra thì thấy trong hộp đựng một viên huyết châu, bên trong phần lõi như có dòng máu lưu động. Hạt châu nhẵn mịn, sờ vào có cảm giác dễ chịu, dù nhìn thế nào cũng không giống món đồ 'tầm thường'.
"Huyết châu Nam Hải có thể nghiền nát thành bột để uống, vừa bổ tim vừa giúp điều dưỡng cơ thể. Theo ta được biết, dù có ra giá trên trời cũng khó lòng mua được nó."
- Lộ Cảnh Hủ ở bên cạnh thêm lời: "Tiết tướng quân đúng là hào phóng."
Tô Thầm ngẩn ra, y từng nghe nói về huyết châu Nam Hải, người ta đồn rằng cả nước Tấn chỉ có một viên. Mặc kệ là thật hay giả, thứ này cũng quá quý báu rồi. Tô Thầm cảm thấy cầm viên huyết châu này cực kỳ phỏng tay: "Tiết tướng quân, ta không thể nhận thứ này đâu."
"Chỉ là một viên huyết châu mà thôi."
- Tiết Phùng Châu đóng hộp gấm lại: "Sinh nhật tiểu công tử không thể tặng món quà sơ sài được. Thứ này ta giữ cũng vô dụng, nếu nó có ích cho cơ thể ngươi thì tặng nó cho ngươi là hợp lý."
Tô Thầm nhìn vào đôi mắt đen tuyền của Tiết Phùng Châu, y mím môi rồi do dự nói: "Ta với tướng quân xưa nay không quen không biết, tướng quân tặng ta lễ vật lớn như vậy, ta sẽ cảm thấy bất an trong lòng."
Tiết Phùng Châu nói: "Tiểu công tử đã trả lễ cho ta, cần gì phải lo lắng nữa?"
Tô Thầm sửng sốt, y nhất thời không hiểu ý của Tiết Phùng Châu, nhưng ngay sau đó liền nhận ra hắn đang ám chỉ chiếc khăn lụa kia.
Tô Thầm nắm chặt hộp gấm, trong lòng dâng lên lửa giận. Y đã cố tình làm lơ nhưng Tiết Phùng Châu cứ cố ý nhắc đến để thử y.
Thật phiền phức.
Tô Thầm che miệng ho nhẹ một tiếng, Tiết Phùng Châu liền liếc nhìn y. Không biết vì tức giận hay vì ho mà đuôi mắt của y hơi phiếm hồng, thấy vậy hắn lặng lẽ rót một chén nước cho Tô Thầm.
Tô Thầm cảm thấy Tiết Phùng Châu giả vờ giả vịt, y bực dọc giật lấy chén nước, tức giận uống một hơi, nhưng lại uống quá nhanh nên bị sặc. Tô Thầm không ngừng ho sặc sụa khiến mọi người xung quanh bắt đầu nhìn sang.
"Triệu Triệu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!