Sau khi bãi triều, Tô Thừa tướng nóng lòng muốn ra khỏi đại điện. Trong buổi triều sáng nay, ông chủ yếu phải nghe Tiết Phùng Châu báo cáo công việc và nhận đủ loại ban thưởng này nọ. Tô Thừa tướng nghĩ đáng lẽ mình nên xin nghỉ phép sáng nay.
"Thừa tướng đại nhân, xin dừng bước."
Giọng nói của tên hung thần ác sát kia vang lên, bước chân Tô Thừa tướng miễn cưỡng dừng lại. Ông quay đầu nhìn Tiết Phùng Châu, giả vờ mỉm cười: "Tiết tướng quân có gì chỉ giáo?"
"Ta nào dám chỉ giáo ngài."
- Tiết Phùng Châu tươi cười như ánh dương xán lạn: "Thừa tướng đại nhân là trưởng bối, phải là đại nhân chỉ giáo ta mới đúng."
Tô Thừa tướng: "?", ông hoài nghi có phải Tiết Phùng Châu đang mỉa mai mình không.
Tiết Phùng Châu lại hỏi: "Thừa tướng đại nhân bây giờ quay về phủ sao?"
Tô Thừa tướng: "...... Thì sao?"
"Tiết mỗ cùng đường với Thừa tướng đại nhân, chi bằng chúng ta đi cùng nhau."
- Tiết Phùng Châu nói.
Tô Thừa tướng nhíu mày: "Xe ngựa của ta nhỏ, chỉ sợ Tiết tướng quân ngồi không được."
"Không sao."
- Tiết Phùng Châu mỉm cười: "Ta cưỡi ngựa hộ tống Thừa tướng đại nhân."
Tô Thừa tướng cười nhưng lộ vẻ giận dữ: "Tiết tướng quân, nếu ngươi muốn bôi nhọ ta, e rằng ngươi tìm nhầm người rồi."
"Thừa tướng đại nhân hiểu lầm rồi."
- Tiết Phùng Châu thản nhiên nói: "Tiết mỗ thật lòng muốn xóa bỏ hiềm khích trước đây với Thừa tướng đại nhân, đồng thời tạ lỗi với ngài."
"Tạ lỗi? Tiết tướng quân làm sai chuyện gì à?"
- Tô Thừa tướng cười lạnh: "Dù sao Thái tử tiền nhiệm cũng đã đi 'thủ hoàng lăng' rồi."
"Thừa tướng đại nhân, nếu có người muốn giết ngài, liệu ngài có phản kích không?"
- Tiết Phùng Châu vẫn giữ vẻ mặt bình thản: "Cho dù Thừa tướng đại nhân rộng lượng buông tha, không truy cứu, nhưng nếu người bên cạnh ngài bị nhắm đến thì sao?"
Tô Thừa tướng căng thẳng: "Ý ngươi là sao?"
"Ta chỉ là phòng vệ chính đáng thôi."
- Tiết Phùng Châu nói: "Ngài không đắc tội với ta, ta sẽ không làm gì ngài. Nếu đã đắc tội ta, dù có chạy đến chân trời góc bể ta cũng sẽ đuổi cùng giết tận."
Tô Thừa tướng nghẹn lời: "Tiết tướng quân thật có bản lĩnh.... Ta phải về trước đây."
"Mời Thừa tướng đại nhân."
- Tiết Phùng Châu làm động tác mời: "Ta sẽ đi cùng đại nhân."
Tô Thừa tướng: "......"
Ông lên xe ngựa quay về phủ Thừa tướng, trong lòng rối bời. Xe ngựa đi được nửa đường, Tô Thừa tướng vén rèm lên nhìn, thấy Tiết Phùng Châu đang cưỡi trên một con ngựa lớn oai phong, hộ tống ở phía sau xe ngựa, khuôn mặt hắn dữ tợn như Quan Công.
Tô Thừa tướng lại buông rèm, một lúc sau mới tự hỏi: "Tiết Phùng Châu này...... bị quỷ ám à?"
Nếu Tô Thừa tướng biết sáng nay Tiết Phùng Châu đi ra từ phòng nhi tử bảo bối của ông, chỉ sợ ông sẽ liều mạng với Tiết Phùng Châu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!