Chương 35: THÂN MẬT? (2)

Tô Thầm nhịn xuống cơn ho khan, hỏi: "Tại sao ngươi…lại ở trong kinh?

"Ta không đi cùng tướng quân trấn áp thổ phỉ."

- Lâm Vu thấp giọng nói: "Trong quân doanh vẫn còn các huynh đệ, ta ở lại quản lý bọn họ."

Tô Thầm im lặng nhìn hắn, một lúc sau mới chậm rãi nói: "Vậy tại sao ngươi lại có mặt ở đây?"

"Chỉ đơn thuần là trùng hợp."

- Lâm Vu theo thói quen đứng thẳng người: "Ta vào thành mua đồ, không ngờ lại bắt gặp công tử rơi xuống hồ."

Ánh mắt Tô Thầm bình tĩnh nhìn Lâm Vu một lúc lâu, cho đến khi chóp mũi của hắn bắt đầu đổ mồ hôi, ánh mắt dần hoảng loạn, Tô Thầm mới kêu Tùy Ý đỡ mình dậy. Tô Thầm vốn gầy yếu, hiện tại quần áo ướt sũng dán chặt lên người càng khiến y trong rất mỏng manh, giống như chỉ cần một cơn gió cũng đủ thổi ngã y.

Lâm Vu thấy y như vậy, trong lòng càng run sợ: "Công tử, để ta đưa người về phủ Thừa tướng."

Tô Thầm liếc nhìn hắn, không từ chối.

Lâm Vu lau mồ hôi lạnh trên trán, tuy Tô Thầm không nói gì nhưng không hiểu sao hắn lại cảm thấy áp lực rất lớn.

Hôm nay phải viết thư cho tướng quân thế nào đây? Hắn phải cố gắng tìm chuyện tốt để báo cáo…không biết nếu tướng quân nhìn thấy hai chữ "rớt hồ" thì có nổi điên không. Còn nữa, hắn thấy rõ ràng họ Viên kia cố ý va vào thuyền của công tử, chuyện này nhất định phải báo cáo tường tận cho tướng quân biết. Họ Viên kia đúng là tính xấu không đổi, chặt đứt một chân vẫn còn chưa chừa, xem ra kẻ đó không cần cái chân còn lại nữa.

Tô Thầm lại lên tiếng hỏi: "Ngươi ở lại quân doanh, vậy Tiết tướng quân mang theo ai đến Giang Bắc?"

"Tướng quân mang theo Triệu Cửu và Thẩm Tu."

- Lâm Vu sờ mũi, thành thật trả lời: "Công tử yên tâm, tướng quân bách chiến bách thắng, vài tên thổ phỉ hèn mọn sẽ không mảy may làm hại được tướng quân."

Bắt được cái tên mấu chốt, Tô Thầm nhìn về phía Lâm Vu: "Thẩm Tu?"

"Vâng."

- Biết Tô Thầm không quen biết Thẩm Tu, Lâm Vu giải thích thêm: "Người này được tướng quân tự tay bồi dưỡng, tuyệt đối trung thành với tướng quân."

Tô Thầm hơi trầm tư, quả nhiên có người này. Vậy rốt cuộc dòng lịch sử này xảy ra vấn đề gì, hay là do y nhớ nhầm? Bằng không tại sao…lịch sử lại có thể thay đổi một cách khó hiểu như vậy?

Nhưng thật may mắn vì lịch sử đã thay đổi, Tiết Phùng Châu vẫn còn sống tốt.

Có lẽ vì thời tiết dần ấm lên, sau khi rơi xuống hồ, Tô Thầm chỉ hơi hoảng sợ chứ không bị ốm. Suốt mấy ngày liền, ai nấy đều nơm nớp lo lắng cho y, sau khi thấy y không bị bệnh mới yên tâm hơn một chút.

_______

Tiết Phùng Châu không chỉ gửi thư mà còn gửi về vài món đồ kỳ lạ. Tô Thầm thu thập hết những bức thư mà Tiết Phùng Châu gửi cùng với những món đồ kỳ lạ không biết để làm gì vào cùng một chỗ.

Lúc này, phủ Thừa tướng đã chìm trong đêm tối, Tô Thầm thắp đèn lên.

Đại thụ ngoài sân rung lên xào xạc khi trời nổi giông gió, hình như là sắp mưa to.

Tô Thầm khoác áo ngoài rồi đứng dậy, giơ đèn lồng kiểm tra xem cửa phòng đã khóa chưa. Y hơi nhíu mày, đang định xoay người vén rèm châu thì phía sau đột nhiên có một trận gió lạnh ập vào. Toàn thân Tô Thầm cứng đờ, tim bỗng đập nhanh, dường như không dám nhúc nhích, nhưng tay y đã thò vào ống tay áo, nắm chặt con dao găm mà Tiết Phùng Châu đưa cho.

Dưới ánh nến, bóng đen ngày một tiến lại gần, Tô Thầm đột nhiên xoay người, đâm vào bóng người đang đi đến.

Ngay sau đó, nam nhân nắm chặt tay Tô Thầm, trong chớp mắt vứt dao găm qua một bên, rồi ôm Tô Thầm vào lòng, cười khẽ: "Tiểu công tử chào đón ta nhiệt tình thế, ta cảm thấy vui sướng lắm."

Tô Thầm ngửi mùi hương trên người nam nhân, tay nắm chặt đèn lồng, đôi mắt mở to: "Ngươi…… Ngươi về rồi?"

"Ta về rồi."

- Tiết Phùng Châu ôm Tô Thầm càng chặt, giọng nói mang theo chút xót xa: "Tiểu công tử của ta gầy quá."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!