Chương 34: THÂN MẬT?

Ngày diễn ra Hội hoa xuân đã đến, Lộ Cảnh Hủ lại tới tìm Tô Thầm, đúng lúc Tô Thầm đang chuẩn bị bước ra khỏi cửa.

Lộ Cảnh Hủ đứng trước cổng phủ Thừa tướng, vẻ mặt tiều tụy giống như đã hai ngày không ngủ: "Đệ có……ghét ta không?"

Tô Thầm hơi ngạc nhiên, đáp: "Ta không có ghét huynh."

"Vậy đệ sẽ không cắt đứt quan hệ bằng hữu với ta đâu, đúng không?"

- Lộ Cảnh Hủ lại hỏi.

Tô Thầm suy nghĩ một lát rồi chậm rãi nói: "Ta chưa từng nói những lời như vậy, hôm đó là huynh…..."

"Là ta sai, ta biết mình nói sai rồi."

- Lộ Cảnh Hủ chống tay lên cửa, đốt ngón tay thoạt nhìn trắng bệch. Hắn nhìn Tô Thầm, vẻ mặt vô cùng tủi thân và buồn bã: "Ta luôn cho rằng đệ đối xử tốt với ta nhất, cho nên ta không chịu nổi khi đệ nói giúp Thẩm Hoàn Chi…."

Tô Thầm lặng lẽ nhìn Lộ Cảnh Hủ, cho đến khi Lộ Cảnh Hủ quay mặt đi, Tô Thầm mới nói: "Vậy huynh muốn ta phải làm gì? Nếu huynh không nói những lời đó với Thẩm Hoàn Chi, ta cũng sẽ không nói những lời đó với huynh."

"Về sau ta sẽ không nói như vậy nữa."

- Lộ Cảnh Hủ cắn răng: "Ta sẽ không nói xấu hắn trước mặt đệ nữa. Vậy nên, hôm nay, đệ…. đệ đừng đi chơi thuyền với Thẩm Hoàn Chi, có được không?"

"Lộ Quan Nam."

- Tô Thầm nhẹ giọng nói: "Thẩm Hoàn Chi là bằng hữu của ta. Ta cảm thấy mình không nên vì một bằng hữu mà từ bỏ một bằng hữu khác."

Lộ Cảnh Hủ há mồm không nói gì, một lúc lâu sau mới buồn bã nói: "Vậy….. ta có thể đi cùng đệ không? Ta hứa sẽ không nói gì cả, cũng không gây sự với Thẩm Hoàn Chi nữa."

Tô Thầm bình tĩnh nhìn hắn: "Xin lỗi, ta nghĩ là không được."

Lộ Cảnh Hủ ngơ ra tại chỗ, trong mắt hiện lên sự hốt hoảng.

Thấy dáng vẻ này của hắn, Tô Thầm dừng lại một lúc rồi nói: "Nhưng chúng ta có thể hẹn nhau ngày khác, không có Thẩm Hoàn Chi."

Đôi mắt Lộ Cảnh Hủ lập tức sáng lên: "Vậy ta…. hôm khác ta lại đến….. Không, không, bây giờ ta đưa đệ đến bờ hồ nhé?"

"Thẩm Hoàn Chi sẽ đến đón ta."

- Tô Thầm nói.

Lộ Cảnh Hủ cố nén sự oán giận đối với Thẩm Hoàn Chi, gượng cười: "Được rồi... Vậy ta, ta về trước đây."

Tô Thầm nhìn Lộ Cảnh Hủ quay người đi, y lại gọi: "Quan Nam."

Lộ Cảnh Hủ quay đầu nhìn Tô Thầm, y hơi nhấp môi, khẽ nói: "Lần sau gặp."

Đuôi mắt Lộ Cảnh Hủ hơi cong lên hiện ý cười: "Được…Lần sau gặp."

Thấy bóng dáng Lộ Cảnh Hủ dần khuất khỏi tầm mắt, Tùy Ý khẽ nâng mi. Không biết có phải vì mối quan hệ giữa Tiết Phùng Châu và Tô Thầm hay không, nàng luôn cảm thấy thái độ của Lộ Cảnh Hủ đối với công tử khá kỳ lạ.

Đặc biệt là vừa rồi…bộ dạng của Lộ Cảnh Hủ giống như một con chó bị chủ nhân bỏ rơi. Khi buồn bã ủ rũ, chỉ cần được chủ nhân xoa đầu liền lập tức vui vẻ lại. Nói ra thì có hơi bất kính, nhưng Tùy Ý thật sự cảm thấy công tử đối xử với Lộ đại nhân giống như đang nuôi chó.

Hôm nay là Hội hoa xuân nên có rất nhiều thiếu nữ xinh đẹp xúng xính váy áo ra ngoài dạo chơi, đồng thời cũng có nhiều bà lão và tiểu cô nương bán hoa trên đường.

Từ lúc Tô Thầm xuống xe ngựa và đi bộ đến bờ hồ, y được rất nhiều cô nương tươi cười ném đầy hoa lên người. Còn Thẩm Hoàn Chi, có lẽ vì sắc mặt quá khó coi nên không có ai dám ném hoa cho hắn.

Tô Thầm mỉm cười với những người xung quanh, sau đó nhìn qua Thẩm Hoàn Chi: "Ngươi nghiêm nghị như thế làm gì?"

"……"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!