Tiết Phùng Châu vừa đi, Tô Thừa tướng liền mừng rỡ ra mặt, liên tục nói với Mạnh Tụ Ngọc rằng sát thần cuối cùng cũng đi rồi.
Mạnh Tụ Ngọc đang tính toán sổ sách, bất đắc dĩ thở dài: "Đại nhân, ông đừng quấy rầy ta nữa được không? Ông rảnh rỗi như vậy, có thể đi thăm nhi tử ngoan của chúng ta không?"
"Ta cũng muốn đi thăm, nhưng quan hệ giữa Triều Triều với Tiết Phùng Châu rất tốt. Lỡ ta vui mừng quá trớn trước mặt con làm con nó giận thì sao?"
- Tô Thừa tướng buồn rầu.
"Vậy ông đừng có vui mừng quá trớn."
- Mạnh Tụ Ngọc không ngẩng đầu lên, vẫn chăm chú lật lật sổ sách: "Tiết tướng quân vì Đại Tấn mà chịu khổ nhiều như vậy, chẳng hiểu ông bất mãn cái gì với người ta."
Tô Thừa tướng: "……", bất mãn cái gì? Đương nhiên là bất mãn rất nhiều việc. Nhưng ông không thể không thừa nhận Tiết Phùng Châu chính là trụ cột của Tấn Quốc. Chỉ cần có Tiết Phùng Châu ở đây, ít nhất Đại Tấn sẽ không bị ngoại bang nào xâm phạm.
Tô Ý khẽ thở dài: "Hắn đã giết Thái Tử ngay trước mắt ta, ta không thể không xem xét hắn có thực sự là trung thần hay không. Lỡ hắn có suy nghĩ không an phận nào đó, chỉ sợ……"
Mạnh Tụ Ngọc nhíu mày: "Phu quân cẩn thận lời nói."
"Ta chỉ nói trước mặt bà thôi."
- Tô Thừa tướng xua xua tay: "Tuy người này hành xử kỳ quặc, nhưng cho đến hiện tại, xem ra hắn thật sự không có suy nghĩ đó... Thôi được rồi, dù sao hắn cũng từng ra chiến trường, nên hành động cực đoan cũng là chuyện thường tình. Ta chỉ hy vọng hắn đừng làm hại Triều Triều."
Mạnh Tụ Ngọc nói: "Kể từ khi Triều Triều và Tiết tướng quân quen biết, Tiết tướng quân thỉnh thoảng vẫn sai người đến phủ Thừa tướng tặng quà. Bây giờ trong kho có rất nhiều món đồ tốt cho sức khỏe của Triều Triều. Ta nghĩ hắn thật sự có thành ý với Triều Triều."
Tô Thừa tướng khó chịu: "Phủ chúng ta đâu có thiếu mấy món đồ đó, sao lại nhận của hắn làm gì?"
Mạnh Tụ Ngọc: "Nếu không nhận, người đưa quà sẽ đứng trước cổng nhà ta cả ngày. Người ta là tướng sĩ vào sinh ra tử vì Đại Tấn, ta đâu thể làm nhục họ như vậy được."
Tô Thừa tướng hừ lạnh một tiếng: "Tiết Phùng Châu này nhìn thế nào cũng thấy kỳ quái."
"Ta lo Triều Triều sẽ thấy buồn chán, mấy môn sinh của ông có ai cùng tuổi con nó không, dẫn Triều Triều ra ngoài gặp gỡ dạo chơi đi?"
______
Mưa phùn cuối xuân rơi rào rạt, Tô Thầm đứng dưới mái hiên, nhìn những giọt mưa tí tách rơi xuống. Y đưa tay ra hứng, nước mưa đọng lại trong lòng bàn tay rồi chậm rãi lan ra. Y quay đầu nhìn thoáng qua khung cảnh ngoài cửa sổ, bỗng nhiên cảm thấy hôm nay thích hợp để vẽ tranh.
Tiết Phùng Châu đi rồi nên Tô Thầm đã kêu người hầu dỡ bỏ niêm phong cửa sổ, dù có niêm phong thì cũng không ngăn được Tiết Phùng Châu lẻn vào phòng y. Vậy nên cần gì phải làm khó chính mình, ở mãi trong một căn phòng âm u cũng bức bối khó chịu.
"Công tử, gió mát quá."
- Tùy Ý cầm thư đi vào, thấy Tô Thầm đang đứng bên cửa sổ thì đi lấy áo choàng cho y: "Mấy ngày nay tinh thần của công tử không tốt lắm, nhỡ bị bệnh thì phải làm sao?"
Sau khi tiễn Tiết Phùng Châu đi, Tô Thầm quay về liền cảm thấy cả người uể oải, nhưng mời thầy lang xem thử thì không có bệnh gì nên đành bỏ qua. Y nhờ Tùy Ý thắt dây lưng, đồng thời nói mình không sao.
"Tiết tướng quân gửi thư tới."
- Tùy Ý giơ lá thư ra: "Công tử muốn đọc không ạ?"
Tô Thầm cầm lấy, thấy bức thư khá nặng thì hơi nghi ngờ: "Lá thư... dày thế sao?", không biết Tiết Phùng Châu viết cái gì nữa.
Tô Thầm mở lá thư đọc kỹ, nhưng chưa được vài dòng thì nghiến răng.
Tiết Phùng Châu không cần phải kể chi tiết như vậy, y đâu có nhu cầu biết hắn nghĩ gì, làm gì hàng ngày.
Nam nhân này viết thư không hề kiêng dè chút nào.
Lật qua vài trang, Tiết Phùng Châu cuối cùng nhắc đến tình hình thổ phỉ, còn nói bản thân không có thời gian nghỉ ngơi, rồi là hy vọng tiểu công tử sẽ hồi âm, vân vân.
Cơn giận ban nãy tan biến, Tô Thầm cất thư đi, rồi nhìn Tùy Ý: "Lấy giấy bút lại đây cho ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!