Trời còn chưa tối, Tô Thầm không biết Tiết Phùng Châu vào đây bằng cách nào. Hắn nghênh ngang đi bằng cửa trước sao? Nội viện không có ai canh gác à? Hay là hắn trèo tường? Đang là ban ngày ban mặt, chắc Tiết Phùng Châu không đến nỗi làm chuyện này mà không sợ bị người ta nhạo báng chứ.
"Tiểu công tử."
Tiết Phùng Châu dịu dàng cắn lên môi Tô Thầm: "Sao thất thần vậy?"
Hành động này khiến Tô Thầm lập tức hoàn hồn, y nhìn Tiết Phùng Châu, lông mi khẽ run.
"Ta chưa đủ làm tiểu công tử vui vẻ ư?"
- Tiết Phùng Châu chống tay ở hai bên đầu Tô Thầm, ánh mắt sâu kín: "Tiểu công tử không hài lòng với nụ hôn của ta sao?"
Không biết từ lúc nào cơ thể của Tiết Phùng Châu đã đè trên người y, tư thế này quá mức ái muội, Tô Thầm nghiêng mặt tránh né, giọng nói có chút khàn khàn: "Ngươi biết thì tốt, mau tránh ra đi."
"Nếu vậy ta sẽ cố gắng làm tiểu công tử thoải mái hơn."
- Tiết Phùng Châu vừa nói vừa nhẹ nhàng v**t v* khóe mắt y: "Tiểu công tử còn yêu cầu gì nữa không?"
"......"
- Tô Thầm có chút căng thẳng: "Không muốn gì nữa, chuyện..... chuyện này..."
"Ta rất thích bức họa của tiểu công tử."
- Tiết Phùng Châu cúi xuống, hơi thở nhẹ nhàng lướt qua phần cổ trắng như tuyết của Tô Thầm, rồi di chuyển xuống xương quai xanh, giọng hắn trầm thấp: "Sao tiểu công tử lại hợp ý ta đến như vậy?"
Tô Thầm không được tự nhiên mà lảng tránh Tiết Phùng Châu: "Ngươi thích là được.... Ngươi đứng lên trước đã."
"Ta không đứng dậy được. Sao tiểu công tử không hỏi ta có cảm nhận gì về bức tranh?"
- Đôi môi nóng bỏng của Tiết Phùng Châu dán lên tai Tô Thầm.
Tô Thầm nắm lấy áo của hắn, chui vào trong lồng ngực của Tiết Phùng Châu: "Vậy ngươi... có cảm nhận gì?"
"Cảm nhận được tình cảm của tiểu công tử nha."
- Tiết Phùng Châu khẽ cười: "Cát vàng biên cảnh, quất ngựa truy phong... nhưng mà trên ngựa của ta lại thiếu mất tiểu công tử."
Tô Thầm nhắm chặt mắt, cố gắng kìm nén hơi thở gấp gáp: "Không... không phải, Tiết Phùng Châu."
"Ta đây."
Tiết Phùng Châu vừa đáp vừa hôn nhẹ lên môi y, hắn nắm lấy bàn tay đang đẩy vai mình rồi đưa lên môi, ngửi mùi hương từ bàn tay ấy: "Thơm quá, tiểu công tử vừa tắm à?"
Lại nữa rồi...... yết hầu Tô Thầm giật giật, mấp máy môi: "Vừa tắm, ngươi đừng, đừng dựa gần ta như vậy."
Tiết Phùng Châu phì cười, hơi thở của hắn như phả vào màng nhĩ khiến y cảm thấy nhột, đầu ngón tay cũng có chút run run.
"Tiểu công tử chịu không nổi à?"
"Câm miệng!"
- Tô Thầm có chút bực: "Ngươi tránh ra."
"Ta không nói nữa."
- Nhìn thấu dáng vẻ bên ngoài xù lông bên trong yếu mềm của thiếu niên, Tiết Phùng Châu cố nhịn cười: "Nếu tiểu công tử cần hỗ trợ thì cứ nói, Tiết mỗ ta sẽ không chối từ."
"Ta không cần."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!