Hoa trong nội viện đã nở rộ, hương thơm ngào ngạt tràn ngập khắp nơi.
Tô Thầm cầm một quyển sách nằm dài trên ghế, lười biếng nhìn qua những bức tranh minh họa. Một lúc sau, y hỏi Tùy Ý: "Sức khỏe Tiết Phùng Châu thế nào rồi?"
"Nô tỳ không biết."
- Tùy Ý khó hiểu nói: "Nếu công tử quan tâm Tiết tướng quân thì có thể đến phủ tướng quân hỏi thăm mà."
Tô Thầm không kể cho Tùy Ý biết chuyện giữa y và Tiết Phùng Châu —— chung quy là do hắn đơn phương gây chuyện mà. Y đáp: "Ta không có quan tâm hắn."
Tùy Ý không tin, nhưng Tô Thầm đã nói vậy nên nàng không nói gì thêm, chỉ mỉm cười: "Hai ngày nay thời tiết rất đẹp, công tử có muốn ra ngoài đi dạo không?"
Tô Thầm suy nghĩ một lúc rồi buông sách: "Đi, ta cũng muốn xem thử có thoại bản nào mới không."
Tùy Ý nói: "Nô tỳ đi chuẩn bị xe ngựa ngay đây ạ."
Tô Thầm ừ một tiếng rồi cúi xuống nhìn bàn tay của mình, đầu ngón tay như vẫn lưu lại cảm giác bị nam nhân kia l**m khiến y cảm thấy không được tự nhiên. Tô Thầm nắm chặt tay rồi lại thả ra, nghĩ thầm nếu lúc ấy không phải bản thân không được tỉnh táo, nhất định y đã tát Tiết Phùng Châu một cái, chứ không phải để hắn hôn mình........ Đâu có ai hôn người khác mà l**m như vậy, đúng là tên b**n th**.
Tô Thầm nhíu mày, càng nghĩ càng giận, thật muốn xông đến phủ tướng quân mắng Tiết Phùng Châu một trận. Nhưng trong đầu chợt nhớ lại những lời lẽ th* t*c mà Tiết Phùng Châu từng nói, y sợ mình càng mắng hắn sẽ càng hưng phấn.
Tuy nhiên, Tô Thầm lại đổi ý. Tùy Ý nói Tiết Phùng Châu yếu đến nỗi không xuống được giường. Nếu bây giờ đến chế giễu Tiết Phùng Châu, hắn có thể làm gì được mình chứ?
Chờ đến khi Tiết Phùng Châu khoẻ lại...... nếu hắn khoẻ lại thì phải làm sao? Đến lúc đó y trốn lên chùa Bạch Mã vậy. Phật môn là chốn linh thiêng, Tô Thầm không tin Tiết Phùng Châu dám làm gì y.
Nghĩ đến đây, Tô Thầm khoác lên một chiếc áo choàng mỏng rồi đi ra ngoài.
Còn chưa kịp bước ra khỏi cổng lớn của phủ Thừa tướng, Tô Thầm đã bắt gặp Thẩm Hoàn Chi. Gần đây, tần suất Thẩm Hoàn Chi đến phủ Thừa tướng hình như càng lúc càng thường xuyên.
Thẩm Hoàn Chi đương nhiên nhìn thấy Tô Thầm, hắn quay người đi về phía y: "Triều Triều ra ngoài sao?"
Tô Thầm ừ một tiếng: "Ta muốn đến thư quán xem thử một chút."
"Hôm nay ta không bận công sự, nếu Triều Triều đồng ý, ta có thể đi cùng ngươi."
- Thẩm Hoàn Chi nói: "Ta khá thông thuộc những nơi như vậy...... chỉ là không biết Triều Triều có chê ta phiền không."
Tô Thầm cười: "Ngươi là Trạng Nguyên lang, ta đương nhiên tin tưởng mắt nhìn của ngươi. Nếu ngươi muốn thì lên xe ngựa đi."
Thẩm Hoàn Chi mím môi cố giấu nụ cười, vươn tay giúp Tô Thầm vén vạt áo, sau đó mới lên xe ngựa.
"Đến thư quán Vô Nhai ở phía Tây kinh thành nhé? Nơi đó có đủ thể loại sách, có thể tìm thấy một vài quyển sách cổ nữa."
- Thẩm Hoàn Chi hỏi.
Tô Thầm ngượng ngùng không dám nói mình chỉ đi mua vài quyển truyện đọc giết thời gian mà thôi, đành gật đầu: "Cũng được, đi về phía Tây đi."
"Phía Tây kinh thành khá gần nhà ta."
- Thẩm Hoàn Chi lại nói: "Nếu ngươi thấy mệt thì có thể ghé qua nghỉ ngơi một lát."
"Như vậy thì làm phiền ngươi lắm."
Thầm Hoàn Chi liên tục nói: "Không phiền, không phiền, không phiền chút nào."
Sau một hồi im lặng, giọng nói của Thẩm Hoàn Chi trầm xuống: "Hiện giờ ta đang sống trong phủ đệ do Bệ Hạ ban tặng. Trong phủ không có nhiều người, cùng lắm chỉ có năm sáu hạ nhân...... Ta ngược lại lo lắng không thể tiếp đãi ngươi chu đáo."
"Có gì mà không chu đáo, nhiều người chỉ thêm ồn ào, ta lại thích những nơi yên tĩnh hơn."
- Tô Thầm cười nói: "Huống chi chúng ta không phải bằng hữu sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!