Chương 24: VÔ LIÊM SỈ (*)

Khuôn mặt đang ngủ của thiếu niên ửng đỏ một cách bất thường, hô hấp có chút dồn dập, giống như là bị sốt.

Trong lòng Tiết Phùng Châu càng cảm thấy xót xa nhưng hắn không dám làm gì nhiều, chỉ có thể cẩn thận đút cho Tô Thầm một ít nước.

Dường như y không muốn uống nên chân mày nhăn lại, đẩy tay Tiết Phùng Châu một cách kháng cự. Tiết Phùng Châu không còn cách nào khác đành ôm Tô Thầm vào lòng, thay đổi tư thế đút cho y.

Khi môi chạm vào miệng ấm nước, Tô Thầm mơ màng mở mắt ra. Y nhìn Tiết Phùng Châu nhưng tâm trí vẫn còn mơ hồ chưa tỉnh hẳn.

"Tiết...... Tiết Phùng Châu."

Thân thể Tiết Phùng Châu cứng đờ trong giây lát, sau đó hắn cúi mắt nhìn Tô Thầm: "Là ta, tiểu công tử."

"Vô lại."

- Tô Thầm lầm bầm mắng một tiếng: "Khốn nạn."

Tiết Phùng Châu nắm lấy tay Tô Thầm: "Phải, ta khốn nạn. Tiểu công tử mắng ta cũng được, đánh ta cũng được, nhưng uống thuốc trước đã."

"Không muốn."

- Tô Thầm cảm thấy cực kỳ ấm ức: "Đắng lắm, không uống."

"Ta có mang theo kẹo đường."

- Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng dỗ dành: "Thuốc này tốt cho cơ thể tiểu công tử, nếu uống hết ta sẽ cho ngươi kẹo, không đắng đâu, ngọt lắm."

Tô Thầm vùi mặt vào lồng ngực của Tiết Phùng Châu, hoàn toàn cự tuyệt việc uống thuốc.

"Tiểu công tử."

- Tiết Phùng Châu lại nói: "Nếu ngươi không uống, ta sẽ dùng miệng mớm cho ngươi đấy nhé."

Tô Thầm hơi run rẩy, sau đó ngẩng đầu lên để lộ đôi mắt mơ màng, khóe mắt đỏ hoe: "Hai hôm trước ta mơ thấy mình phải uống thuốc, rất đắng."

Tiết Phùng Châu nói một cách tự nhiên: "Là ta đã đút cho ngươi."

Tô Thầm cảm thấy vô cùng ấm ức: "Ngươi bắt nạt ta..... ta bị bệnh mà ngươi vẫn bắt nạt ta."

Tiết Phùng Châu đặt tay lên phần cổ nóng hổi của Tô Thầm, trong mắt thoáng lộ tia đau lòng. Hắn khẽ v**t v* đôi môi y rồi nói: "Uống thuốc đi, ngươi uống xong ta sẽ đi, không bắt nạt ngươi nữa."

"Nói dối."

- Tô Thầm nắm chặt lấy y phục của Tiết Phùng Châu, nỉ non: "Đồ lừa gạt, ngươi gạt ta...... Ta rõ ràng tin tưởng ngươi như vậy."

"Thực xin lỗi."

- Giọng nói của Tiết Phùng Châu có chút khàn khàn: "Ta không khống chế được chính mình...... nhưng ta không hối hận về chuyện đó."

Tô Thầm lại vùi mặt vào ngực Tiết Phùng Châu, mặc cho Tiết Phùng Châu gọi thế nào cũng không ngẩng đầu lên.

"Tiểu công tử."

"Ta ghét ngươi."

- Giọng của Tô Thầm buồn bã: "Ta ghét ngươi, đừng xuất hiện trước mặt ta. Sao ngươi có thể cư xử như không có chuyện gì xảy ra, ngươi đúng là người xấu."

"Ta là người xấu."

- Bàn tay Tiết Phùng Châu không ngừng vỗ về lưng của Tô Thầm, giọng nói nặng nề và trầm thấp: "Nhưng ngươi không thể ghét ta, ta cũng không thể không xuất hiện trước mặt ngươi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!