Tô Thầm dùng toàn bộ sức lực còn sót lại để gọi ba tiếng 'Tiết Phùng Châu', toàn thân y giờ đây nhẹ bẫng như bị rút cạn toàn bộ sức lực.
d*c v*ng của Tiết Phùng Châu nhanh chóng dịu xuống, nhưng hắn không thể kiểm soát bản thân được nữa, hắn nhịn không nổi...... nhịn không nổi. Tiết Phùng Châu biết rõ làm vậy sẽ dễ dàng đánh thức y. Một khi Tô Thầm tỉnh lại, hắn chỉ có hai sự lựa chọn. Một là vị tiểu công tử ốm yếu ôn hòa này sẽ chấp nhận hắn, hai là sự kiên trì trong thời gian qua đều đổ sông đổ bể, tiểu công tử sẽ đuổi hắn đi.
Tiết Phùng Châu không dám nói rằng bản thân không có suy nghĩ muốn Tô Thầm phát hiện. Có lẽ tận đáy lòng, hắn thực sự mong muốn tiểu công tử sẽ tỉnh lại, như vậy thì hắn không cần kìm nén tình cảm này nữa.
Hiện tại Tô Thầm thực sự tỉnh rồi.
Tiết Phùng Châu nhắm mắt, miệng vẫn ngậm lấy bộ phận yếu mềm kia của Tô Thầm.
Luồng nhiệt nóng bỏng như cũ chảy dọc xuống phần bụng dưới của Tô Thầm. Tiết Phùng Châu vẫn còn đủ tỉnh táo để không nắm quá chặt tay y vì chỗ đó đang bị thương.
"Tiết Phùng Châu."
Tiểu công tử lại kêu thêm một tiếng, nhưng lúc này không còn cứng nhắc nữa mà mang theo chút sợ hãi và hoảng loạn, còn có cả khuất nhục.
"Tiết Phùng Châu, đừng đối xử với ta như vậy."
Tô Thầm biết mình không thể thoát ra nên nức nở khóc, tiếng khóc này khác với tiếng khóc đơn thuần, nó xen lẫn d*c v*ng yếu ớt mà y cố gắng che giấu nhưng không thể.
Tô Thầm không hiểu tại sao y chỉ ngủ một giấc mà Tiết Phùng Châu lại làm chuyện thế này. Chẳng lẽ, chẳng lẽ Tiết Phùng Châu ở bên cạnh y lâu như vậy chỉ để tìm cơ hội làm nhục y? Nhưng một nam tử sao lại sỉ nhục một nam tử khác bằng cách hạ mình ngậm lấy th*n d*** của đối phương chứ? Không lẽ Tiết Phùng Châu đột nhiên muốn thử tư vị của nam nhân?
Tô Thầm nghe nói trong quân doanh không có nữ nhân, những nam tử hơi thanh tú hoặc gầy yếu đều có thể bị coi là nữ nhân mà...... Hoặc có thể Tiết Phùng Châu thích y? Nhưng làm gì có dấu hiệu nào như vậy.
Bất kể là khả năng nào, tình huống hiện tại đối với Tô Thầm là quá sức chịu đựng, quá mức hoang đường...... Ở thời điểm y không hề phòng bị, ở thời điểm y tin tưởng Tiết Phùng Châu nhất......
"Tiết Phùng Châu, đừng mà."
- Tiếng khóc nức nở của thiếu niên chỉ khiến cho nhiệt hỏa trong người Tiết Phùng Châu càng bùng cháy dữ dội hơn.
"Tiết Phùng Châu."
- Tô Thầm muốn dùng tay đẩy đầu Tiết Phùng Châu ra, nhưng hai tay của y đã bị hắn giữ chặt nên không thể nào rút ra. Y cắn chặt răng, cố gắng kiềm chế tiếng r*n r* ngắt quãng: "Tiết..... đừng, đừng mà. Đừng bắt nạt ta."
Hắn bắt nạt y chỗ nào chứ? Tiết Phùng Châu hít một hơi thật sâu, rõ ràng là hắn đang 'hầu hạ' tiểu công tử rất tốt mà.
Ngay khoảnh khắc này, toàn bộ giác quan trên người Tô Thầm đều đạt tới c*c kh***, y cắn môi, thầm muốn chính mình biến thành một khúc gỗ cho rồi, nhưng cơ thể lại hoàn toàn phản bội những suy nghĩ đó. Nội tâm hổ thẹn khiến y không dám nhìn thẳng Tiết Phùng Châu. Tô Thầm ngửa đầu, chiếc cổ thon dài trắng nõn trở nên căng thẳng, giống như một con thiên nga đang hấp hối, vừa mong manh vừa mỹ lệ.
Sau khi xuất ra, Tô Thầm nhanh chóng ôm chặt lấy chăn bông và cuộn tròn vào một góc, khuôn mặt nhợt nhạt thường ngày cùng với vành tai giờ đây đều đỏ bừng tới tận cổ, khiến cho y càng trở nên quyến rũ hơn.
Tiết Phùng Châu kìm lại cơn ho khù khụ sau khi nuốt xuống, sau đó hôn lên bắp đùi phía trong của Tô Thầm. Làn da bị sự nóng bỏng ướt át nhuộm hồng, đôi chân Tô Thầm lập tức trở nên căng cứng, y khẽ nấc lên: "Tiết Phùng Châu, tha cho ta... tha cho ta."
Tiết Phùng Châu cảm thấy bắp chân mịn màng và đang yếu ớt run rẩy của Tô Thầm thật xinh đẹp, dấu tay hằn trên đó càng khiến nó trông gợi cảm hơn. Tiết Phùng Châu không ngừng hôn rồi m*t một cách si mê, làn da mềm mại này khiến hắn yêu thích không nỡ buông tay.
Khuôn mặt hắn tựa lên đầu gối đang run rẩy nhè nhẹ của thiếu niên. Tiết Phùng Châu cảm nhận được hết thảy, đôi mắt bị mê hoặc bởi làn da trắng như tuyết rốt cuộc trở nên thanh tỉnh hơn một chút.
Tiết Phùng Châu ngẩng đầu lên. Rõ ràng vừa nãy Tô Thầm còn khóc lóc van xin hắn đừng đối xử với y như vậy. Nhưng giờ đây, khóe mắt y phiếm hồng ngấn lệ, đôi mắt ôn nhu đa tình không che giấu được h*m m**n của cơ thể. Khuôn mặt nhợt nhạt và xinh đẹp trở nên đỏ bừng, không còn dáng vẻ thánh thiện trong trẻo nữa, thay vào đó là mị hoặc, quyến rũ.
Ngay cả nốt chu sa cũng trở nên đỏ tươi và mê hoặc lòng người, không khác gì tiểu yêu tinh trong truyền thuyết chuyên đi câu dẫn hồn phách của người khác.
Hầu kết của Tiết Phùng Châu lăn lộn, hơi thở nóng bỏng dừng trên đôi môi của Tô Thầm: "Sao tiểu công tử lại khóc?"
Tô Thầm quay mặt đi, không muốn nói chuyện với Tiết Phùng Châu.
"Tiểu công tử đừng khóc."
- Tiết Phùng Châu lại nhích tới gần, liên tục hôn vụn vặt lên má của Tô Thầm, thậm chí còn hôn hết những giọt nước mắt trên gương mặt y: "Ta sẽ không làm gì đâu."
Nghe thấy vậy, nước mắt của Tô Thầm càng tuôn rơi lả chả.... Rõ ràng, rõ ràng hắn đã 'làm' rồi mà, còn dám nói sẽ không làm gì y.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!