Thẩm Hoàn Chi bưng một bát canh vào, rồi thuận tay đóng cửa lại, chặn gió lạnh ở bên ngoài.
Nhìn xuyên qua tấm rèm hạt đung đưa, Thẩm Hoàn Chi có thể lờ mờ nhìn thấy Tô Thầm uể oải ngồi dựa giường, tuy không nhìn rõ mặt nhưng lại thấy rõ nốt chu sa của y.
"Thật làm phiền ngươi."
- Tô Thậm nhẹ nhàng nói: "Ta thấy hơi mệt...... nên không thể đi ra mở cửa, thất lễ quá."
"Ngươi thấy không thoải mái ở đâu?"
- Giọng nói Thẩm Hoàn Chi có chút lo lắng: "Có cần ta bắt mạch cho ngươi không?"
Trên giường tràn ngập mùi hoa lan thanh mát của Tô Thầm, Tiết Phùng Châu lén lút ngoắc ngón tay của y, Tô Thầm giật mình rụt tay lại. Tiết Phùng Châu như thể phát hiện thú vui mới, hắn kiên trì bắt lấy tay Tô Thầm, đồng thời vểnh tai lên nghe hai người nói chuyện.
Hắn biết Thẩm Hoàn Chi sẽ ở lại Tô phủ đón Giao Thừa, Lâm Vu từng nhắc đến việc Tô Thừa tướng đặc biệt coi trọng Thẩm Hoàn Chi. Xem ra ông ta không chỉ mời Thẩm Hoàn Chi ăn bữa cơm tất niên, mà còn giữ hắn lại để cùng đón năm mới.
Ở nhã tập lần trước, Tiết Phùng Châu không có nhiều ấn tượng với người tên Thẩm Hoàn Chi này, cũng không có ác cảm gì. Nhưng khi thấy Thẩm Hoàn Chi tha thiết gần gũi với Tô Thầm, hắn liền bắt đầu cảm thấy chướng mắt. Sau khi phát hiện Tô Thầm gọi Thẩm Hoàn Chi bằng tự nhưng lại gọi hắn là Tiết tướng quân, Tiết Phùng Châu càng chán ghét Thẩm Hoàn Chi. Mặc dù hắn biết Thẩm Hoàn Chi chẳng làm gì sai, nhưng ghét chính là ghét.
Hắn không cần lý do để ghét một ai đó, bản thân hắn vốn là người vô lý. Nếu muốn hắn nói đạo lý...... hắn chỉ nói đạo lý với một mình Tô Thầm.
Thẩm Hoàn Chi quang minh chính đại đến gặp Tô Thầm, nếu chỉ đưa canh gừng thì không sao, nhưng Tiết Phùng Châu là người nhạy bén và luôn cảnh giác, hắn cảm thấy Thẩm Hoàn Chi này không có ý tốt.
Dường như Tô Thầm cảm thấy phiền chán khi phải tránh né tay hắn, y đặt tay mình lên tay hắn, điềm tĩnh trả lời Thẩm Hoàn Chi: "Không sao, chỉ là ta hơi mệt...... Ngươi chưa đi nghỉ ngơi sao?"
"Ta thức đón Giao Thừa cùng Thừa tướng đại nhân và phu nhân."
- Thẩm Hoàn Chi muốn vào gian phòng trong, nhưng lại sợ mạo phạm Tô Thầm: "Ngươi thực sự không sao chứ?"
"Không sao."
- Lòng bàn tay Tô Thầm bị cọ nhẹ nên hơi nhột, y cắn răng muốn mắng Tiết Phùng Châu một trận, nhưng phải nhịn chờ Thẩm Hoàn Chi mau chóng rời đi: "Đáng lẽ ta nên thức đón Giao Thừa cùng cha mẹ, là ta không tốt. Thật sự vất vả cho ngươi quá."
"Không có, ta rất vui mà."
- Khuôn mặt Thẩm Hoàn Chi dịu lại: "Đại nhân đối xử với ta rất tốt, là ta nên biết ơn mới đúng."
Đáy lòng Tiết Phùng Châu cười lạnh, nói nhiều như vậy chẳng bằng nói thẳng ra ngươi muốn làm nhi tử của Thừa tướng. Đúng là giả tạo. Tại sao tiểu công tử vẫn ngây thơ không nhận ra, còn xem Thẩm Hoàn Chi này làm bằng hữu.
Lòng bàn tay nóng bỏng của Tiết Phùng Châu trườn xuống đùi Tô Thầm khiến y hơi rùng mình. Qua lớp vải dệt mỏng manh, hơi thở của Tiết Phùng Châu như xuyên thấu mà cọ lên eo của Tô Thầm.
Tô Thầm cảm thấy phần eo như nhũn ra, y c*n m** d***, thầm muốn Tiết Phùng Châu đừng dựa gần như vậy. Nhưng y không thể lên tiếng, chỉ có thể lấy tay đẩy mặt hắn ra.
Tiết Phùng Châu thuận thế nắm lấy tay Tô Thầm, hắn muốn cắn y đến mức ngứa ngáy cả răng.
Thẩm Hoàn Chi không thấy rõ gian phòng trong, chỉ nhìn thấy bóng dáng mơ hồ: "Triều Triều, canh gừng......"
"Canh gừng......"
- Giọng nói của Tô Thầm bỗng trở nên căng thẳng, kèm theo đó là tiếng th* d*c nhẹ.
"Sao vậy?"
- Thẩm Hoàn Chi tiến tới hai bước, tay đã chạm tới chuỗi rèm hạt nhưng lại miễn cưỡng thu lại: "Triều Triều?"
"Không, không có gì."
- Giọng nói Tô Thầm có chút nghẹn ngào: "Không sao, ta chỉ hơi mệt thôi."
"Ta mang canh gừng đến cho ngươi uống nhé, uống xong rồi ngủ sớm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!