Chương 19: ĐÊM GIAO THỪA

Trước đêm Giao Thừa, hai vợ chồng Thừa tướng đến chùa Bạch Mã để đón Tô Thầm về nhà. Khi vừa nhìn thấy Tiết Phùng Châu, sắc mặt của Tô Thừa tướng liền tái mét. Không những vậy, ông còn sốc hơn khi thấy Tô Thầm và Tiết Phùng Châu đang trò chuyện vui vẻ với nhau. Tô Thừa tướng nén sự hoài nghi và vướng mắc của mình lại, nhanh chóng muốn đưa Tô Thầm đi.

Tiết Phùng Châu mang dáng vẻ quân tử đạo mạo, mỉm cười nhìn theo Tô Thầm: "Tiểu công tử, hẹn gặp lại sau khi hồi kinh."

Tô Thầm quay đầu lại nhìn Tiết Phùng Châu, mím môi: "Sau khi hồi kinh sẽ gặp."

Tô Thừa tướng: "......"

Tô Thừa tướng ôm một bụng tức giận, đây rõ ràng là con trai của ông, tại sao ông lại có cảm giác nhi tử bảo bối nhà mình sắp bị một tên thô bỉ và hung bạo như Tiết Phùng Châu cướp mất?

Tô Thầm không biết suy nghĩ trong lòng của Tô Ý, nên nói thêm vài câu với Tiết Phùng Châu: "Hôm nay có trận tuyết lớn, đường xuống núi trơn trượt khó đi, ngươi thường cưỡi ngựa nên phải chú ý an toàn đấy."

Tiết Phùng Châu cười lớn, đáp: "Được, ta biết rồi."

Thấy Tô Thầm sắp rời đi, Tiết Phùng Châu lại hỏi: "Thật sự không cần ta tiễn ngươi sao?"

"Không cần."

- Tô Thầm nói.

Mạnh Tụ Ngọc nhìn thoáng qua Tiết Phùng Châu với vẻ mặt đầy suy tư. Không khó để nhận ra mối quan hệ giữa Tô Thầm và Tiết Phùng Châu tốt lên nhiều sau chuyến đi đến chùa Bạch Mã lần này, quả nhiên người với người ở chung lâu ngày với nhau sẽ đều trở nên hòa thuận.

Mặc dù Tiết Phùng Châu cảm thấy luyến tiếc nhưng không cố chấp đuổi theo, mối quan hệ giữa hắn và Tô Thầm đã dễ chịu rất nhiều, hắn có thể từ từ tính tiếp.

Tiết Phùng Châu vẫy tay với Tô Thầm, sau đó âm thầm ra lệnh cho Lâm Vu tiếp tục theo dõi y. Tô Thầm ở bên kia cười với hắn rồi sau đó buông rèm xuống.

Giây trước Tô Thầm vừa rời khỏi chùa Bạch Mã, giây sau Tiết Phùng Châu đã về phòng y. Hắn đi quanh một vòng rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc. Chiếc khăn tay mà y từng dùng, đồ lót mà y cất trong phòng, ngay cả những đồ vật có khắc hai chữ Triều Triều đều bị hắn gom đi sạch sẽ. Nếu không phải giường nệm là của chùa Bạch Mã, nói không chừng Tiết Phùng Châu cũng sẽ mang đi luôn.

Sau khi thu thập xong, hắn đóng cửa phòng với nét mặt nhàn nhạt rồi đi tìm Không An.

______

Khi Tô Thầm vừa bước xuống xe ngựa, y nhìn thấy Thẩm Hoàn Chi đang đứng trước cổng lớn phủ Thừa tướng. Tô Thầm có chút kinh ngạc, tiến lên trước hai bước: "Di Tắc."

"Ta đây."

- Thẩm Hoàn Chi khom người hành lễ với Tô Ý và Mạnh Tụ Ngọc trước, rồi nói: "Thừa tướng đại nhân thấy ta ở một mình nên mời ta cùng đón Giao Thừa."

Tô Ý ở bên cạnh cười nói: "Triều Triều, phụ thân thấy lần trước con và Di Tắc nói chuyện rất vui vẻ, với lại đêm Giao Thừa Di Tắc chỉ có một mình, nên mới quyết định gọi nó tới bầu bạn với con."

"Mau vào trong thôi, bên ngoài lạnh lắm."

- Thẩm Hoàn Chi nói: "Ta nghe Thừa tướng đại nhân nói ngươi ở chùa Bạch Mã lại sinh bệnh, ta vốn định đến thăm ngươi nhưng gần đây trong kinh bận rộn việc nhiều, ta thật sự không trốn đi được."

Tô Thầm mỉm cười: "Công việc quan trọng hơn. Với lại, dù ta ở chùa Bạch Mã hay ở nhà cũng không khác gì nhau, nơi nào cũng có người chiếu cố ta."

"Ta tình cờ nghe nói......."

- Thẩm Hoàn Chi lặng lẽ quan sát Tô Thầm: "Tiết tướng quân cũng đến chùa Bạch Mã tu tâm dưỡng tính, ngươi có gặp hắn không?"

"Có."

- Vẻ mặt Tô Thầm hoàn toàn tự nhiên: "Tiết tướng quân giúp đỡ ta rất nhiều."

"...... Vậy thì tốt."

- Thẩm Hoàn Chi nói tiếp: "Lần trước ta thấy ngươi và Tiết tướng quân có vẻ không hợp nhau, xem ra là hiểu lầm."

Tô Thầm cười khẽ: "Tiết tướng quân là người tốt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!