Khi Tô Thầm tỉnh lại, đầu óc vẫn còn choáng váng và đau đớn, khung cảnh trước mắt là một mảng mơ hồ. Toàn thân mệt mỏi vô lực, cảm giác khó chịu quen thuộc khiến y không thể làm gì khác ngoài thở dài trong lòng.
Tô Thầm lấy khăn ướt trên trán xuống, còn chưa kịp làm gì tiếp theo thì một bàn tay to lớn vươn ra kéo y vào lồng ngực. Tô Thầm có thể cảm nhận được nhiệt độ ấm áp trên cơ thể của đối phương.
Cái ôm rất rộng, Tùy Ý không thể ôm được như vậy...... Tô Thầm từ trong cơn mơ màng cố gắng nghĩ xem ai đang ôm mình?
Không An sư huynh, hay là Không Minh sư huynh?
Không đợi y nghĩ ra đáp án, giọng nói của người kia trầm thấp vang lên: "Muốn uống nước không?"
Giọng nói này...... Tô Thầm thậm chí không cần phân biệt, y chớp chớp mắt để nhìn cho rõ nam nhân mà mình đang dựa vào.
"Tiết tướng quân, sao lại là ngươi?"
- Tô Thầm vừa nói vừa thở hổn hển, giọng nói của y khàn khàn mang theo vài phần mờ mịt: "Người hầu của ta đâu?"
"Người hầu? Đi sắc thuốc cho ngươi rồi."
- Tiết Phùng Châu nói.
Tô Thầm không có nhiều sức lực nên chỉ khẽ gật đầu: "Đa tạ Tiết tướng quân, nhưng ta không sao nữa rồi, không cần ngươi trông chừng đâu."
Tiết Phùng Châu 'ừ' một tiếng cho có rồi sờ lên trán Tô Thầm, nhiệt độ như thiêu đốt khiến hắn nhíu mày.
Lòng bàn tay bình thường luôn ấm nóng của Tiết Phùng Châu lúc này không nóng bằng trán Tô Thầm nên có chút cảm giác man mát. Tô Thầm không nhịn được cọ mặt vào lòng bàn tay Tiết Phùng Châu, hệt như con mèo nhỏ đòi v**t v* khiến trái tim Tiết Phùng Châu hẫng mất một nhịp. Giọng nói của hắn dịu dàng hơn nhiều: "Tiểu công tử có muốn uống nước?"
Miệng quả thực có hơi khô nên y khẽ 'ừm' một tiếng.
Một tay Tiết Phùng Châu ôm lấy Tô Thầm, tay còn lại vươn ra đầu giường và rót một ly nước: "Ta giúp ngươi uống."
Tô Thầm ngoan ngoãn há miệng và uống hết nước trong tay Tiết Phùng Châu. Có lẽ vì sốt lâu nên bị mất nước, y uống một hơi cạn sạch ly nước, thiếu chút nữa thì bị sặc.
"Chậm thôi."
- Tiết Phùng Châu đặt ly xuống, ngón tay lau vệt nước đọng lại trên khóe môi Tô Thầm, hỏi: "Muốn uống nữa không?"
Tô Thầm lắc đầu, uống nước xong nên cổ họng của y dễ chịu hơn một chút: "Đa tạ Tiết tướng quân."
"Cảm tạ cái gì?"
- Tiết Phùng Châu nói: "Chúng ta ở sát vách nên giúp đỡ là chuyện đương nhiên. Hơn nữa, không phải tiểu công tử sẽ dạy ta chơi cờ sao?"
Tô Thầm vẫn chưa kịp hiểu, nhất thời phản ứng có hơi bối rối: "Hả? A, ừm."
Tiết Phùng Châu khẽ bật cười, Tô Thầm đang dựa lồng ngực hắn nên có thể cảm nhận được ngực Tiết Phùng Châu phập phồng và rung lên vì cười. Y không biết Tiết Phùng Châu đang cười cái gì, chỉ nhẹ giọng nói: "Tiết tướng quân để ta dựa tường là được, ngươi không cần phải ôm ta như vậy."
"Mặt tường vừa lạnh vừa cứng, ngươi đang sốt, làm sao mà dựa được?"
- Tiết Phùng Châu nói: "Ta ôm ngươi sẽ thoải mái hơn một chút."
Tô Thầm ngước mắt lên, y nhìn khuôn mặt Tiết Phùng Châu một lát, sau đó vì cảm thấy buồn ngủ nên lại rũ mắt xuống: "Tiết tướng quân, cảm ơn ngươi."
"Sao ngươi thích cảm ơn ta dữ vậy?"
- Tiết Phùng Châu hỏi.
Trong đầu Tô Thầm hỗn loạn như một mớ bòng bong, y muốn nói gì đó nhưng lại không nhớ ra mình muốn nói cái gì, ngón tay nhợt nhạt nắm lấy tay áo của Tiết Phùng Châu, y nhíu mày: "Ta, ta......"
"Ngươi không ăn huyết châu mà ta đưa sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!