Tô Thầm thức dậy rất sớm. Sau khi dùng bữa sáng, y nhìn qua cửa sổ và trông thấy Tiết Phùng Châu mặc một bộ tăng bào màu xám.
Tô Thầm dựa cửa sổ, thầm nghĩ khi Tiết Phùng Châu không làm chuyện điên khùng thì trông hắn cũng khá đứng đắn, chỉ có điều tiếng tăm trong kinh thành quá tệ...... Tiết Phùng Châu vẫn chưa có thê thiếp, có lẽ vì hắn đóng quân tại biên cương quá lâu, hoặc có lẽ không có ai dám mai mối nữ tử cho hắn.
Mặc dù hôm qua đã nói chuyện rõ ràng với nhau, nhưng Tô Thầm vẫn quyết định sẽ hạn chế tiếp xúc với Tiết Phùng Châu nhiều nhất có thể. Vì vậy, y định giả vờ không nhìn thấy hắn.
Tuy nhiên, Tiết Phùng Châu vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Tô Thầm, hắn đi đến nhưng không bước vào phòng, mà chỉ đứng đối diện cửa sổ: "Tiểu công tử, sáng nay ta đã tham gia lớp buổi sáng cùng các tăng nhân của chùa Bạch Mã."
Tô Thầm: "...... Ừm, tốt lắm", tham gia lớp buổi sáng thì cứ tham gia đi, nói với ta làm gì.
"Ta còn tưởng tiểu công tử cũng sẽ đến."
- Tiết Phùng Châu lại nói.
"Từ trước đến nay ta không tham gia lớp buổi sáng."
- Tô Thầm nói.
Tiết Phùng Châu hơi liếc nhìn bên trong phòng của Tô Thầm, hỏi: "Tiểu công tử ăn sáng chưa? Chúng ta ăn chung nhé?"
"Ta ăn rồi."
"Vậy lát nữa tiểu công tử định làm gì?"
"Không làm gì hết."
"Tiểu công tử chắc thấy nhàm chán lắm."
Tô Thầm: "......"
Y nhìn Tiết Phùng Châu: "Tiết tướng quân thấy nhàm chán sao?", cũng phải, Tiết Phùng Châu đáng lẽ phải ở trong doanh trại cả ngày để giám sát các tướng sĩ luyện tập mới đúng.
Tiết Phùng Châu mỉm cười: "Ta thấy tiểu công tử có một bộ bàn cờ trong phòng, có thể chơi một ván không?"
Tô Thầm: "......"
Tô Thầm hỏi: "Không phải ngươi định đi ăn sáng à?"
"Bữa sáng có thể đợi lát nữa."
- Tiết Phùng Châu nói: "Biết đâu sau khi chơi cờ xong, tiểu công tử thấy đói bụng và chịu đi ăn sáng với ta thì sao."
Tô Thầm: "......", tại sao mỗi lần nói chuyện với Tiết Phùng Châu, y luôn cảm thấy...... cạn lời?
Khi Tùy Ý quay lại thì nhìn thấy Tiết Phùng Châu và Tô Thầm đang đánh cờ, mắt nàng trợn trắng còn lớn hơn cả y.
Kỳ thật Tô Thầm cũng không biết tại sao mình lại đồng ý chơi cờ với Tiết Phùng Châu, rõ ràng một ngày trước y muốn tránh xa hắn còn không kịp. Y thầm thở dài, tay cầm quân cờ đen vân vê. Tô Thầm nhìn về phía Tiết Phùng Châu: "Sao Tiết tướng quân không di chuyển?"
Tiết Phùng Châu dời ánh mắt khỏi bàn tay trắng nõn đang cầm quân cờ đen, nói: "Tiểu công tử chơi cờ thật giỏi, ta đang nghĩ xem phải đi cờ thế nào."
Tô Thầm nhìn thoáng qua bàn cờ rồi nhìn Tiết Phùng Châu, y muốn nói gì đó lại thôi, do dự một lúc mới lên tiếng: "Nếu Tiết tướng quân không muốn chơi cờ với ta thì cứ nói, đừng miễn cưỡng chính mình."
"Ta đương nhiên muốn chơi cờ với ngươi, chỉ là ta không am hiểu về cờ cho lắm."
- Tiết Phùng Châu không thẹn mà nói, tròng mắt đen láy phản chiếu gương mặt diễm lệ và đào hoa của Tô Thầm: "Ta khá thô lỗ, chơi cờ lại là một việc tao nhã, được chơi với một người dung mạo xinh đẹp như tiểu công tử mới có thể cảm nhận hết sự thú vị trong đó."
Tô Thầm: "......"
Tùy Ý ở bên cạnh nhíu mày, nhìn Tiết Phùng Châu với ánh mắt khó tin. Tại sao một người như Tiết tướng quân lại có thể nói chuyện...... tùy tiện như vậy? Chẳng lẽ công tử không nhận ra bất thường ư?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!