Tô Thầm mấp máy môi, y thật sự không có lời nào để nói.
Tiết Phùng Châu...... Tiết Phùng Châu thật sự tới đây? Hắn thực sự rời kinh trong khi vẫn đang nắm binh quyền ư? Hắn hoàn toàn không sợ bị Hoàng Đế nghi kỵ sao?
Không thấy Tô Thầm phản ứng lại, Tiết Phùng Châu ngược lại không vội. Đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu phần cổ của Tô Thầm, y căng thẳng đến mức lộ cả đường gân xanh nhạt khiến Tiết Phùng Châu cảm thấy hơi ngứa răng. Hắn đảo đầu lưỡi, cố gắng kiềm chế ý muốn cắn y. Hắn dời tầm mắt đi chỗ khác, nhìn lên tấm thẻ ước nguyện mà Tô Thầm vừa treo lên cây. Tiết Phùng Châu có thể nhìn thấy nét mực đen uốn lượn trên tấm thẻ gỗ đang đung đưa trong gió, hắn đọc kỹ nội dung trên đó thì phì cười.
Tô Thầm muốn gỡ bàn tay to lớn của Tiết Phùng Châu ra khỏi eo mình, nghe thấy hắn cười, y vừa thẹn vừa giận: "Cười cái gì? Ngươi buông ta ra!"
"Không gặp lại Tiết Phùng Châu."
- Nam nhân kia giả điếc giả ngơ, thản nhiên đọc dòng chữ trên tấm thẻ: "Tiểu công tử một mình ở chùa Bạch Mã mà vẫn nhớ thương ta, thật khiến cho ta vui mừng khôn xiết. Ta biết trong lòng tiểu công tử nhớ ta mà, ngay cả ước nguyện cũng viết tên ta."
"Vô liêm sỉ!"
- Tô Thầm cười khẩy, vứt bỏ xấu hổ của mình qua một bên: "Ta ước cho ta."
Y bấu lấy tay Tiết Phùng Châu: "Ngươi buông ra."
Tiết Phùng Châu rất dễ nói chuyện, hắn buông lỏng tay, đồng thời thả Tô Thầm ra.
Tô Thầm nhanh chóng lui về phía sau hai bước, y trừng mắt với Tiết Phùng Châu một cái rồi xoay người bỏ đi.
Tiết Phùng Châu không nhanh không chậm mà đi theo phía sau Tô Thầm: "Tiểu công tử tại sao lại tránh ta? Ngươi sợ?"
Tô Thầm không thèm quay đầu lại: "Nơi này là địa phận Phật môn, tại sao ta phải sợ ngươi?", y không tin Tiết Phùng Châu dám làm loạn ở đây.
"Không sợ thì tốt."
- Tiết Phùng Châu nói: "Nguyện vọng của tiểu công tử bị ta nhìn thấy rồi, chắc không thể thành hiện thực được đâu."
Tô Thầm: "......"
"Ta sẽ ở lại chùa một thời gian."
- Tiết Phùng Châu lại nói.
Bước chân của Tô Thầm chợt dừng lại, nhìn về phía Tiết Phùng Châu với vẻ mặt khó tin: "Ngươi nói...... ở lại một khoảng thời gian?"
Tiết Phùng Châu không đáp, nhưng ánh mắt của hắn rõ ràng đang khẳng định.
Tô Thầm giật mình, trong đầu y nhớ lại những lời sư phụ nói, gì mà thu nhận một vị khách, gì mà sát nghiệp quá nặng...... Hoàng Đế đến đây là bởi vì Tiết Phùng Châu?
Tiết Phùng Châu nói: "Phật môn thanh tịnh có thể giúp ta gột rửa sát nghiệp, cho nên ta muốn ở lại đây một thời gian."
Vớ vẩn. Tô Thầm không hề quay đầu lại mà đi thẳng đến đại điện.
Lần này chỉ có Không Minh ở đó, không biết Không An và Tuệ Giác đại sư đã đi đâu.
"Không Minh sư huynh."
"Tiểu sư đệ An Nhiêu."
- Không Minh chắp tay trước ngực, sau đó nhìn Tiết Phùng Châu đứng sau Tô Thầm, Không Minh niệm Phật rồi lại nhìn về phía y: "Sư phụ đã đi vân du rồi."
Tô Thầm trợn to mắt: "Vân du? Sư phụ là trụ trì mà vẫn có thể đi du ngoạn ư?"
"Thiện tai."
- Không Minh nói: "Trong khoảng thời gian này, mọi chuyện trong chùa sẽ do Tuệ Minh sư thúc và Không An sư huynh quản lý, trông coi. Nếu đệ cần gì thì cứ đến gặp hai người họ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!