Ban đêm, Tô Thầm bồn chồn không yên vì lời nói của Tiết Phùng Châu trước lúc rời đi. Sau khi ngủ thiếp đi lúc nửa đêm, y tự thấy chính mình dễ bị Tiết Phùng Châu dọa sợ.
Khoảng cách từ chùa Bạch Mã đến Vọng Kinh khá xa, Tiết Phùng Châu lại giữ chức tướng quân, nắm trong tay binh quyền, làm sao có chuyện Hoàng Đế để hắn tự do rời khỏi kinh thành và đến chùa Bạch Mã được.
Tô Thầm bước ra khỏi phòng ăn, đi ngang qua một cây ngô đồng đã khô héo, sau đó bước qua cổng vòm rồi đi thẳng vào đại điện của chùa. Bên trong đại điện, khách hành hương đang thắp nhang bái Phật và quỳ gối trên tấm đệm hương bồ tụng kinh. Tô Thầm nhìn thoáng qua thì thấy một hòa thượng trẻ tuổi đang đứng bên cạnh họ.
Tô Thầm bước nhẹ nhàng đến chỗ hòa thượng. Vị hòa thượng ấy đang giải quẻ xăm cho khách hành hương, xong đưa cho họ thẻ ước nguyện để treo lên.
Những vị khách thăm chùa nhìn Tô Thầm với ánh mắt ngạc nhiên và tò mò. Hòa thượng ho nhẹ một tiếng để nhắc nhở bọn họ nhưng xem ra không được, cho đến khi hòa thượng niệm Phật thì họ mới ngừng nhìn chằm chằm. Khách hành hương vội thu lại tầm mắt, xấu hổ mỉm cười với Tô Thầm. Ánh mắt của họ chỉ đơn thuần là ngưỡng mộ, Tô Thầm đã quen bị nhìn như vậy khi còn ở chùa nên không cảm thấy mạo phạm, y chỉ mỉm cười đáp lại.
Khách hành hương vui vẻ nhận lấy thẻ ước nguyện, nói: "Đa tạ pháp sư Không An."
Không An niệm Phật, mỉm cười nhìn những vị khách rời đi, sau đó quay sang nhìn Tô Thầm: "Sao tiểu sư đệ lại tới đây?"
Tô Thầm nói: "Hôm qua đệ tới nhưng chưa gặp được sư phụ, nên muốn tới đây thăm người."
"Bây giờ sư phụ đang tiếp khách quý, nếu đệ muốn gặp thì chờ một lúc."
- Không An nói.
"Không sao, đệ không vội."
- Tô Thầm nhận lấy ống thẻ trong tay Không An: "Sư huynh, để ta làm cho."
Không An không tranh với Tô Thầm, chỉ nói: "Ngồi bên cạnh ta, hôm nay có nhiều khách hành hương, một mình đệ làm không xuể đâu."
Tô Thầm hỏi: "Vậy sư huynh ngồi ở đâu?"
"Đây cũng là một kiểu tu hành, đệ cứ ngồi xuống đi, không cần quản ta."
Tô Thầm ngoan ngoãn ngồi xuống, y cúi đầu xem kinh văn được đặt trên mặt bàn, quay đầu nói: "Sư huynh, nét chữ này thật giống của ta."
"Là chữ của đệ."
- Không An nhìn thoáng qua: "Sư phụ nói sau khi đệ quay về thế tục thì không cần chép kinh nữa...... Ta thấy sư phụ có vẻ không nỡ để đệ đi nên định thu thập lại những đoạn kinh thư đệ từng chép, đóng thành sách đưa cho người."
Tô Thầm nói: "Ta vẫn thường chép mà, dù sao chép kinh cũng giúp ta cảm thấy thanh tịnh."
Sau đó, một vị khách hành hương đến trước mặt Tô Thầm, rút quẻ xong thì đưa cho y. Tô Thầm vội giao lại quẻ bói cho Không An, rồi cười với vị khách đó: "Xin lỗi, ta không biết giải quẻ."
Vị khách trợn mắt lên nhìn Tô Thầm, sau đó nhìn qua Không An, giọng nói khàn khàn như bị lửa hun: "Đây không phải đệ tử Phật môn ư?"
"Thí chủ, An Nhiêu là đệ tử tục gia (*), hiện đã quay về nhà."
- Không An giải thích.
(*) Đệ tử tục gia là những người học đạo, tu tập nhưng vẫn sống ở đời thường, không xuất gia.
"Vậy y thực ra là ai?"
Không An nhìn vị khách hai giây, ngay sau đó mỉm cười: "Là tiểu đệ tử của Tuệ Giác đại sư, và là tiểu sư đệ của bần tăng."
Vị khách kia không nói gì nữa, quay người bỏ đi, thậm chí không thèm nghe giải quẻ.
Tô Thầm nhíu mày nhẹ: "Sư huynh, người đó......"
"Nhìn kỹ lại thì, lần này đệ quay về hình như thay đổi rất nhiều."
- Không An ngắt lời Tô Thầm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!