Chương 87: cuối

Một tuần sau, Lưu Tiểu Phong đến báo danh.

Ngay cả bảng hiệu khoa học công nghệt Nguyên Hưng còn chưa làm xong mà cậu ta đã đến trước, khi ấy công ty chỉ vừa mới sửa sang, cũng chỉ có Chu Tư Việt và Đinh Tiễn ở.

Khi Lưu Tiểu Phong vào cửa, Chu Tư Việt vùi mình trên ghế viết thuật toán, Đinh Tiễn gọt táo, cắt ra thành lát nhỏ, đưa đến bên miệng cậu, nói: "Há miệng nào."

Chu Tư Việt mắt nhìn thẳng máy tính, há miệng cắn miếng táo kia.

Đinh Tiễn trêu cậu, đang đặt bên miệng lại bỗng rụt về, Chu Tư Việt cũng không tức giận, răng cắn vào khoảng không cũng không để ý đến cô, tiếp tục gõ thuật toán trên máy tính, Đinh Tiễn lại đưa táo đến, tầm mắt cậu vẫn không dời khỏi máy tính, lại há miệng như ấn công tắc vậy, nhưng chưa kịp chờ đưa đến bên miệng thì Đinh Tiễn lại rụt về, lúc này đã thành công chọc được cậu.

Trực tiếp kéo người đến, đặt ở trên đùi, "Có phải bất trị rồi không?"

Lưu Tiểu Phong đứng ở cửa ngơ ngác nhìn, lại lùi về sau hai bước, nhiều lần xác nhận tờ giấy trắng dán trên khung cửa là khoa học công nghệ Nguyên Hưng, chứ không phải là mình tìm nhầm, rồi sau đó lại nhìn người đàn ông trong buồng làm việc.

Cậu ấy đã trưởng thành hơn so với trước kia rất nhiều, cũng gầy đi, thậm chí còn gầy hơn so với lần gặp trước đó, nhưng lại không hề yếu, vừa nãy lúc kéo Đinh Tiễn ngồi lên đùi mình, trên cánh tay vẫn có bắp thịt.

Đường cong lưu loát đẹp mắt.

Lúc học cấp hai, đường nét trên gương mặt Chu Tư Việt đã mượt mà rồi, không góc cạnh rõ ràng như thế, nếu như có thể tìm được tấm hình lúc đó thì sẽ phát hiện, hồi đó trông cậu ấy vẫn còn khá trẻ con.

Thoạt nhìn, dễ chung đụng hơn bây giờ nhiều.

Bây giờ người rất gầy, cũng sắc bén, đôi mắt kia đa phần đều thờ ơ lạnh nhạt, thỉnh thoảng khi nhìn Đinh Tiễn, mới có thể lộ ra phần nào dịu dàng khó phát giác.

Đinh Tiễn cười khanh khách, tiếng cười như chuông bạc.

Đúng lúc này, Đinh Tiễn nhìn thấy Lưu Tiểu Phong ở cửa, bèn vội đẩy cậu ra, vuốt váy đứng lên, thần sắc hốt hoảng, nhìn cậu ta nói: "Lưu Tiểu Phong, sao cậu lại ở đây?"

Người dựa trên ghế bị quấy rầy hứng thú, thuận thế quay đầu liếc nhìn.

Lưu Tiểu Phong ấp úng: "Chị Tôn bảo mình đến sớm… báo cáo… làm quen với… với hoàn cảnh công ty."

Rốt cuộc Tôn Nguyên Hương vẫn là chủ.

Chu Tư Việt ôm ngực dựa vào ghế, một giây sau đó cầm điện thoại lên chuẩn bị gọi cho Tôn Nguyên Hương, nhưng bị Đinh Tiễn ngăn lại, "Chuyện cũng đã rồi, chị Tôn quyết tâm muốn cậu ấy, anh không thay đổi được đâu, chứ không lại cãi nhau một trận nữa, thôi đi vậy."

Nói rồi, Đinh Tiễn nhiệt tình đón đồng chí Lưu Tiểu Phong vào cửa, "Đúng là lâu quá rồi không gặp."

Lưu Tiểu Phong xấu hổ gãi gáy, nhìn Chu Tư Việt ngồi trên ghế, rồi lại nhìn Đinh Tiễn, "Cũng mấy năm rồi, mấy hôm trước mình thấy thông báo tuyển dụng ở công ty tuyển dụng Trí Liên, còn là…" Cậu ta nhìn Chu Tư Việt, nói tiếp: "Cậu ấy gửi tin cho mình, không ngờ là, cậu cũng ở công ty này sao? Đinh Tiễn?"

Đinh Tiễn cười nói: "Không, mình đến đây chỉ để lau dọn điều hòa thôi."

Lưu Tiểu Phong à một tiếng.

"Vậy hoan ngênh cậu sau này chăm đến lau dọn điều hòa nhé."

"…"

Kiểu chuyển đổi chủ đề nhanh như cậu ta khiến Đinh Tiễn không phản ứng kịp, người đằng sau bật cười một tiếng, Đinh Tiễn quay đầu trừng mắt với cậu, Chu Tư Việt thôi cười, giơ tay chỉ vào bàn làm việc trong buồng đối diện, lạnh nhạt nói: "Cậu ngồi chỗ đó đi."

Lưu Tiểu Phong sảng khoái đáp một tiếng, dọn đồ xong ngồi xuống đối diện cậu.

Công ty vừa khởi bước mà được như này là đã coi như điều kiện tốt lắm rồi, Nguyên Hưng này cũng là dựa vào Tôn Nguyên Hương cùng ba công ty khác xây nên, nhất định sau lưng có vốn ủng hộ, tuy nói Tôn Nguyên Hương là sếp tổng, nhưng cho đến giờ chị ta không hề quản chuyện gì, cũng rất ít xuất hiện ở công ty, cơ bản đều giao lại cho Chu Tư Việt xử lý hết.

Mới đầu quy mô công ty có mười lăm người, ngoài Lưu Tiểu Phong ra, những nhân viên còn lại đều do đích thân Chu Tư Việt chọn ra giữa đống sơ yếu lý lịch bừa bộn, không có con gái, tất cả đều là đấng nam nhi tinh lực thịnh vượng.

Có thể nói Tôn Nguyên Hương tin tưởng cậu trăm phần trăm, có một lần Tôn Nguyên Hương nghỉ phép ở nước ngoài, Chu Tư Việt báo cáo tiến triển của hạng mục mới nhất với chị ta, nhưng Tôn Nguyên Hương nghe được nửa liền phất tay nói: "Cậu cứ quyết định đi."

Chu Tư Việt còn cười hỏi lại: "Chị không sợ tôi làm chị sụp đổ à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!