Chương 86: Nhưng hôm nay quả thật cậu không muốn nhịn nữa

Lưng Chu Tư Việt như dính vào ghế sofa, không hề nhúc nhích, sau cổ hở một đoạn, vừa gầy lại trắng, cậu thấp giọng nói: "Bẩn, vẫn chưa tắm."

Đinh Tiễn nói: "Em không chê anh."

Cậu im lặng.

Đinh Tiễn: "Nhanh lên nào."

Cậu dịch lưng một chút, cúi đầu dùng sức xoa mặt một cái, sau đó đứng lên khỏi ghế, đến khi cậu đi tới trước giường, Đinh Tiễn đứng trên giường, như vậy mà đem so, vừa khéo lại cao hơn cậu một đoạn.

Vừa vặn có thể ôm lấy đầu cậu, kéo đầu cậu vào ngực mình.

Cô vừa tắm xong, trên người thoang thoảng mùi sữa tắm mát mẻ. Rốt cuộc Chu Tư Việt cũng để ý đến bộ lễ phục bó sát của cô, "Em mặc như vậy làm gì?"

Đinh Tiễn ôm một lúc rồi buông tay, hai tay đặt lên vai cậu, Chu Tư Việt thuận thế ôm lấy eo cô, vừa ôm người nằm xuống giường, vừa nghe cô nói: "Vốn chị Tôn định đón gió tẩy trần cho anh, kết quả anh vừa ra đã chạy đến đây, cũng chẳng cản được."

"Em không cần phải để ý đến chị ta."

Đinh Tiễn a lên: "Nhưng chị ấy vẫn luôn giúp anh mà, tại sao chị ấy lại giúp anh như thế?"

Chu Tư Việt im lặng một lúc nói: "Anh đã đồng ý đợi tốt nghiệp xong sẽ đến công ty chị ta."

Tuy công ty hoạt hình Duy Lạp không phải là xí nghiệp lớn gì, nhưng cũng coi như đầu sỏ trong giới hoạt hình, có điều Đinh Tiễn biết đây tuyệt đối không phải là lĩnh vực cậu nên đi theo, cô không dám tin, vỗ mạnh vai cậu, "Anh bán mình hả?"

Chu Tư Việt nói: "Trong tay bà chị này có ba công ty, tình hình lợi nhuận chỉ có chị ta rõ nhất, chị ta có dã tâm lớn, nhìn Tô Bách Tòng cũng biết cái nghề mạng thông minh nhân tạo sau này sẽ không thua thiệt, hai năm qua chị ta đã chuẩn bị cho một công ty khoa học công nghệ internet mới rồi, muốn để anh phụ trách đội kỹ thuật."

Tôn Nguyên Hương còn đồng ý cho cậu mười phần trăm cổ phần.

Có thể nói là dùng hết thành ý, nhưng dù sao đây cũng là gà đẻ trứng vàng.

Thì ra là vậy.

"Có điều đừng làm khó chị đại nhà người ta nha, chị Tôn tốt lắm í."

Chu Tư Việt liếc cô: "Chị ta đối tốt với em lắm à."

"Chị ấy đối xử tốt lắm."

Cậu gật đầu: "Vậy là được rồi, những thứ khác không quan trọng."

Nói đến đây, từ đầu chí cuối cậu chẳng hề nhìn cô.

Đinh Tiễn lại nói rất nhiều chuyện liên quan đến giáo sư Diệp và Phan Vĩnh Trinh, lải nhải một đống chuyện.

Những chuyện có thể nghĩ ra đều đã nói hết.

Lại còn nhắc đến Đinh Tuấn Thông nữa.

Chu Tư Việt ôm người đến sofa, vừa ôm cô vừa mở laptop lên, cậu kiên nhẫn lắng nghe, luôn ừ một tiếng tỏ ý mình đang nghe, thế nhưng lại không dám nhìn cô.

Đinh Tiễn ép cậu quay đầu sang, nhưng cậu lại dời mắt đi chỗ khác.

"Anh không cần tránh em." Đinh Tiễn nói: "Em biết anh đã khóc."

Chu Tư Việt hất cằm ra khỏi tay cô, ừ một tiếng rất nhỏ, rồi nghiêng người mò lấy thuốc trên ghế.

Đinh Tiễn kéo cậu về lại, "Chu Tư Việt, anh còn có em, còn có giáo sư Diệp, còn có bác gái nữa, còn có nhiều người như vậy, em biết có lẽ mỗi một ai trong bọn em đều không thay thế được trọng lượng của chú Chu trong lòng anh, có lẽ, dù có gom nhiều người bọn em lại cũng chẳng địch nổi trọng lượng của chú ấy, nhưng mà, người yêu anh còn rất nhiều…"

Lời bị cắt đứt, Chu Tư Việt giơ tay kéo cô vào lòng, giọng trầm thấp: "Không thể dùng sức nặng để đong đếm chuyện tình cảm được, mỗi một người đều là cá thể đặc biệt, ở trong lòng anh ông ấy không giống các em, mà em ở trong lòng anh cũng khác hẳn bọn họ, nếu muốn nói là lời từ biệt, thì từ ngày ông ấy được chẩn đoán là bị ung thư phổi, anh đã nói hết lời từ biệt cả rồi, mỗi một lần rời khỏi bệnh viện, anh cũng luôn xem như đó là lần cuối cùng, anh sợ mình về không kịp, mà mỗi lần anh quay về, thấy người vẫn nằm trên giường bệnh kia, là anh lại thấy ông trời đã giấu thời gian đi rồi, nhưng mỗi khi rời đi anh đều sợ, cứ thế hành hạ cũng hơn một năm rồi. Nếu như bảo khổ sở, thì người bây giờ khổ sở nhất tuyệt đối không phải anh, mà là mẹ anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!