"Chị gặp cậu ấy rồi?"
Đinh Tiễn siết chặt tờ giấy trong tay, vì quá căng thẳng mà giọng run run.
Tôn Nguyên Hương nhấp một hớp rượu, mím môi nhìn cô, lại khuyên an ủi: "Đừng kích động."
Sao có thể không kích động được chứ.
Đã gần hai tháng rồi cô không được gặp cậu, vẻ mặt căng thẳng y hệt nai con bị hoảng sợ, mắt trợn to như chuông đồng.
Tôn Nguyên Hương từ tốn uống thêm hớp rượu nữa, nheo mắt nhìn cô, "Xem em tiền đồ chưa kìa."
"Chị Tôn."
Đinh Tiễn đáng thương nhìn chị ta.
Tôn Nguyên Hương lắc đầu: "Ừ, hai ngày trước đến đồn làm vài chuyện, nên thuận tiện gặp."
Bây giờ Đinh Tiễn có phần hồ đồ, không phải cậu ấy đang bị nhốt trong đồn cảnh sát à, vì sao đi làm ít chuyện mà có thể thuận tiện gặp được? Hơn nữa, rõ ràng giáo sư Diệp cũng yêu cầu nhiều lần với người ta thế rồi, nhưng đối phương đều từ chối.
Tôn Nguyên Hương cười khinh miệt, "Đối phó với vài người, cái kiểu có ăn có học như giáo sư Diệp nhà em sao làm nổi, thủ tục cũng chẳng làm xong, vẫn phải đến lượt tôi."
"Chị có cách gì?"
Tôn Nguyên Hương dựa vào ghế nhìn cô, "Đơn giản, đưa tiền thôi."
"…"
Cô vẫn nghĩ không ra, "Không phải, làm sao chị biết cậu ấy…"
Tôn Nguyên Hương nói tiếp phần sau, "Làm sao tôi biết cậu ấy bị bắt đúng không?"
Người trong nhà ăn không nhiều, có thể nói là lác đác không có mấy, hai người nói chuyện rất nhỏ, sợ bị người khác nghe thấy, cả hai đều dùng âm điệu nhỏ nhất để nói, Đinh Tiễn thuận thế gật đầu.
Tôn Nguyên Hương cười, "Có lẽ chuyện tôi biết còn nhiều hơn em nhỉ?"
Lúc chị ta cười có vẻ dịu dàng hơn khi không cười, mày liễu tựa phiến lá, đuôi mắt dài nhỏ, lúc cười sẽ xuất hiện nếp nhăn rất mờ, so với gương mặt ngây thơ non nớt của Đinh Tiễn mà nói, chị ta trưởng thành phóng khoáng, dáng người thanh nhã.
Vào lần đầu tiên Chu Tư Việt đến tìm chị ta, Tôn Nguyên Hương cũng không định gặp cậu, bảo bảo vệ đuổi người đi.
Nhưng cậu đợi cả một đêm ở dưới lầu.
Lúc Tôn Nguyên Hương đi xuống, cậu vẫn chưa rời đi.
So với những chàng trai mà chị ta gặp, thậm chí là vài người đàn ông bên người mình, Chu Tư Việt chín chắn hơn họ nhiều, không giở trò, không nói nhiều, nhưng một kích có thể đâm chết người, trực tiếp nói thẳng suy nghĩ của mình với chị ta.
Nhưng Tôn Nguyên Hương lại hù dọa cậu: "Cậu biết đấy, con người Tô Bách Tòng xưa nay làm việc không bao giờ từ thủ đoạn, cậu bị anh ta để mắt đến, thảm rồi."
Chu Tư Việt không hề có vẻ sợ sệt mà chỉ cười nhạt, không gì đáng trách.
Tôn Nguyên Hương thấy mệt, chỉ nói: "Nói thật với cậu nhé, tôi đi theo anh ta nhiều năm như thế rồi, vô cùng rõ ràng thủ đoạn của anh ta, tôi có thể xử lý giúp cậu chuyện bản quyền, nhưng về sau cậu vẫn sẽ gặp rất nhiều phiền toái. Cho đến nay mục tiêu của anh ta không phải là ai, mà là tiền, cậu hiểu không? Anh ta làm khó cậu, không chỉ là vì bạn gái cậu, mà là, người như cậu đây, trừ khi làm việc cho anh ta, nếu không…"
Nói đến đây, chị ta liếc người đối diện.
Chu Tư Việt mặc đồ đen, vùi mình trên ghế, không nói một lời, thần sắc lạnh lùng, đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc.
"Nhưng, quả thật tôi cũng chịu anh ta đủ rồi." Tôn Nguyên Hương cắn răng nghiến lợi, khiến mặt mũi chị ta trở nên dữ dằn, đôi môi đỏ mọng như mãnh thú, Chu Tư Việt nhìn chị ta, nhưng lại nhớ đến đôi môi không son phấn nhưng lại mềm mại của Đinh Tiễn.
Lúc hai người trốn trong bóng đêm hôn nhau, cô luôn rất to gan, hôn ngấu nghiến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!