Yêu thầm chính là nói một vài chuyện không quan trọng với cậu, lại bóng gió nói một vài chuyện có liên quan đến cậu.
—— "Nhật Ký Trưởng Thành của Tiểu Quái Thú"
Đinh Tiễn đỏ mặt đuổi Khổng Sa Địch đi, cảm thấy cái con người này quá phiền phức.
Ai là hồng nhan tri kỷ của cậu ta hả, ai muốn xem là hồng nhan tri kỷ của cậu ta chứ. Cậu ta ăn cơm làm bài tập đi dạo phố với Trương Thúy Thúy Lý Oanh Oanh Vương Yến Yến cũng không liên quan gì đến cô hết.
Ve ngoài cửa sổ kêu râm ran, thế nhưng lúc này vào tai Đinh Tiễn lại chẳng hề dễ nghe chút nào, rất om sòm, trái tim nhỏ bé cứ treo lơ lửng trên không trung, làm cách nào cũng không yên ổn được.
Cô phiền não cúi đầu, cằm chống lên bàn, như một chú chó hoang ủ rũ cúi đầu vậy, đôi mắt đen láy đảo tròn liên tục, lúc thì nhìn Hà Tinh Văn ngồi bên trái, lúc thì nhìn lớp trưởng nữ ở bên phải.
Nhìn mà đáng thương gì đâu.
Cô lặng lẽ quay đầu, tầm mắt phóng về phía cuối lớp.
Đại thiếu gia kia tay đút túi cùng Tống Tử Kỳ đi vào lớp, mái tóc rối xù như rơm rạ, đến nỗi người ta rất muốn vò mạnh đầu cậu, thế nhưng cái vẻ đẹp trai biếng nhác bừa bộn đó lại hấp dẫn gì đâu.
Trong lòng của mỗi người đều có một thiếu niên.
Cho dù vô cùng lông bông thì vẫn say mê.
Chu Tư Việt kéo ghế ra ngồi xuống, chân dài gác dưới bàn, Tống Tử Kỳ quay đầu lại vô tình nói: "Tư Việt, cuối tuần chúng ta đến khu chơi game nhé?"
Chu thiếu gia dựa vào ghế, lắc chân không đáp.
Đặng Uyển Uyển ở cạnh chợt ngẩng đầu, đặt bút xuống, kích động nói: "Được đấy được đấy! Mình có biết một khu, mình có thể dẫn các cậu đến."
Hai mắt Tống Tử Kỳ sáng lên, "Được à nha."
Nói rồi cả hai đồng loạt nhìn sang Chu Tư Việt, không kịp đợi cậu bình luận thì đằng trước có người quay đầu lại, vỗ lên mặt bàn của Đặng Uyển Uyển, không lạnh không nhạt nói: "Đặng Uyển Uyển, bọn mình thương lượng một chuyện đi."
Là Khổng Sa Địch.
Đặng Uyển Uyển cười khanh khách nhìn cô: "Sao thế Sa Địch?"
Bỗng Khổng Sa Địch nhìn về phía Đinh Tiễn, kết quả là khiến Chu thiếu gia đang vòng tay lắng nghe cũng vô thức nhìn theo tầm mắt của cô nàng.
Cũng đúng lúc ấy.
Tóm được cái nhìn ngơ ngác của Đinh Tiễn trong không trung.
Đinh Tiễn không tránh kịp, cứ thế chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Chu Tư Việt, hoảng hốt lúng túng quay đầu lại. Động tác hơi quá mạnh nên đụng đầu cái "sầm —— " vào Hà Tinh Văn đang cúi người nhặt bút.
Đinh Tiễn đau tới mức nổ đom đóm mắt, cô xoa xoa đầu.
Chu Tư Việt cong môi, quả nhiên là đồ ngốc.
"Sao cậu lại phiền như thế chứ?"
Hà Tinh Văn chỉ mới giải toán được nửa, đang bị kẹt ở bước rất quan trọng, mãi cũng không thể viết tiếp được, trong lòng vốn đã bực lắm rồi, lần này Đinh Tiễn đụng phải họng súng, thế là cô trực tiếp bị xơi đạn.
Một tiếng hét này của Hà Tinh Văn khiến gần cả nửa lớp nhìn sang Đinh Tiễn chế giếu, tiểu cô nương đỏ mặt cúi đầu, thấp giọng xin lỗi: "Xin lỗi cậu."
Dáng vẻ thấp kém ấy thật là khiến người ta thương hại.
Bạn trong lớp cũng đều biết đức hạnh của Hà Tinh Văn, nên cũng khá đồng cảm nhìn Đinh Tiễn.
Có nam sinh không chịu nổi mà lên tiếng thay Đinh Tiễn, "Hà Tinh Văn, cậu đừng có quá đáng, hôm qua cậu không giữ sách cho Đinh Tiễn, Đinh Tiễn cũng đâu có trách gì cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!