Chương 6: Bạn cùng bàn tạm thời (5)

"Xin lỗi nhé tiểu quái thú."

Tống Tử Kỳ cứ như lên dây cót vậy, xoay người lại đối diện với vị trí của Đinh Tiễn, chân thành nói lời xin lỗi, dáng vẻ ngây ngô hồn nhiên vô tội lại để Khổng Sa Địch nhìn mà thương.

Khổng Sa Địch khẽ đẩy tay Đinh Tiễn, nhỏ giọng cầu xin: "Tiễn Tiễn nè, hay là cậu tha cho cậu ta đi."

Đinh Tiễn không nói không rằng nhìn Khổng Sa Địch.

Đầy trong đầu đều là câu "lại đây dỗ bạn gái tao đi", chợt cô cảm thấy xấu hổ vì mình.

Không đợi cô mở miệng, Chu thiếu gia ngồi bên vừa lật sách vừa nói: "Bỏ ba chữ sau đi, lặp lại lần nữa."

Hai mắt Tống Tử Kỳ trợn to, muốn nói đến thế nào nữa, cậu nào có ác ý gì.

Nhưng vị thiếu gia kia chẳng hề để ý, mày phải dỗ vui vẻ vào cho tao, Tống Tử Kỳ chép miệng rồi nói: "Bạn học Đinh Tiễn…"

Còn chưa nói hết câu đã bị Đinh Tiễn nhẹ giọng ngắt lời.

"Không, không cần đâu… Tôi tha cho cậu đấy."

Nắng gắt ngoài cửa sổ hắt vào từng dải sáng loang lổ, chiếu rọi lên người cô làm mái tóc lấp lánh ánh vàng, bên tai đỏ rực, giọng nhỏ cực kỳ.

Tống Tử Kỳ liếc nhìn Chu Tư Việt, người sau khẽ nhướn mày.

Đinh Tiễn lại đề giọng, như sợ người khác không nghe thấy: "Tôi… tôi nể mặt Sa Địch đấy." Nói rồi nhanh chóng cúi đầu vờ bận rộn lật sách trên bàn.

Tống Tử Kỳ gật đầu: "Biết rồi."

Nói rồi còn cố ý liếc Chu Tư Việt, nói: "Tôi sẽ cám ơn bạn cùng bàn của mình thật tốt, chỉ là, điều cần giải thích tôi vẫn nên giải thích cho hết, có lẽ ngày hôm đó ở nhà Tư Việt, vì mẹ cậu đối xử ác ý với cậu nên mới thế, có điều sau này mọi người đều là bạn học, tôi không muốn có hiểu lầm không cần thiết nào cả, cá nhân tôi không hề có thành kiến với cậu."

Rồi sau đó mỉm cười với Khổng Sa Địch, thân thiết nói: "Nào bạn cùng bàn, chúng ta về thôi."

Tống Tử Kỳ bị cận nặng độ nên phải đeo kính, da lại trắng, ngũ quan đoan chính, thoạt nhìn rất nhã nhặn.

Khổng Sa Địch bị một câu chúng ta về của cậu ta làm cho đỏ mặt, thẹn thùng ôm vở quay lên, hai nam sinh cũng bối rối, cứ thế quay đầu sang nhìn Đinh Tiễn, cũng đỏ mặt.

Chút tâm tư lúc ấy của nữ sinh, trong mắt nam sinh đều vô cùng khó hiểu, cứ như biểu hiện bây giờ của Khổng Sa Địch vậy, trong đầu Tống Tử Kỳ chỉ có hai chữ, có bệnh.

Còn Chu thiếu gia ngồi đằng sau lại không hiểu, rõ ràng mình đã bảo Tống Tử Kỳ xin lỗi cô ấy, nhưng thế nào mà lại thành nể mặt Khổng Sa Địch vậy? Hơn nữa Tống Tử Kỳ xin lỗi cô, thế mà cô đỏ mặt cái gì?

Lúc trước khi nói không từ hôn, chẳng phải da mặt dày lắm sao? Sao giờ da lại mỏng như giấy thế

Tâm tư thuở thiếu thời hệt như rượu, vừa nếm thử thì không có cảm giác, nhưng thời gian càng lâu thì hương vị càng nặng, luôn có thể bắt được manh mối kỳ lạ. Hai thiếu niên có chỉ số thông minh rất cao này, vào lúc đó, cũng chỉ có thể định nghĩa nữ sinh thành —— không cách nào lý giải nổi.

Mặt trời mùa hạ tỏa nắng từ trên cao, biến trường học thành cái lồng hấp. Ve ngoài cửa sổ kéo dây đàn râm ran, hàng cây cao ngút miễn cưỡng cười vui.

Có lẽ chính là bắt đầu từ khi ấy, Đinh Tiễn đã để ý đến Chu Tư Việt.

Dường như mỗi một lớp học sẽ có một đám người như thế, gồm học bá chỉ biết có học và học tra chỉ biết có chơi.

Nhưng trong cái lớp này lại chỉ có hai nhóm người, gồm học bá cố gắng học tập và học thần không cần cố gắng học tập.

Chu Tư Việt chính là kiểu người thuộc vế sau.

Hễ tan lớp là cậu lại cùng người khác thảo luận chuyện bóng rổ, bóng đá, NBA, game, thỉnh thoảng sẽ còn nói cả chuyện quân sự nữa, tóm lại là rất nhiều, đôi khi sẽ có người hỏi cậu mấy câu toán, cậu cũng chẳng từ chối người ta mà giải đáp từng câu một. Cậu học môn toán rất tốt, dường như không có bài toán nào đánh đố được cậu cả, thậm chí có vài bài chỉ mới đọc đề là cậu đã biết ngay đáp án rồi.

Có điều cậu rất lười, nếu là đề đã giải rồi thì trực tiếp ném vở đi, còn nếu chưa thì mới ngoáy bút viết.

Buổi trưa hôm đó, Khổng Sa Địch cầm hộp cơm đến chia sẻ tình báo vừa moi được từ chỗ Tống Tử Kỳ cho cô, đặt đũa xuống có ý vòng vo: "Tớ có tình báo đây, cậu có muốn nghe không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!