Với hiểu biết về anh ta trong một năm qua, Đinh Tiễn không hề tin rằng, Tô Bách Tòng lại đột nhiên chạy từ Thượng Hải đến Bắc Kinh chỉ để đi tham quan Thanh Hoa một cách khó hiểu như thế.
Tô Bách Tòng hơn cô mười tuổi, trong một năm qua, hay nói là trong gần hai mươi năm qua, Tô Bách Tòng là người nhìn rõ thế sự nhất mà cô từng gặp, hơn nữa lại còn chỉ dạy rất thú vị. Lúc học lại cũng từng xảy ra mâu thuẫn với người khác, nhưng do tính cô ẩn nhẫn, không thích tranh chấp, nhẫn nhịn nhiều rồi cuối cùng cảm thấy oan ức, không có cách nào kể lể, thế là Tô Bách Tòng biến thành thùng rác của cô, lần nào anh ta cũng rất kiên nhẫn, hướng dẫn cô làm lấy ra được chính xác tin tức trọng tâm từ những lời khó nghe của người khác, rồi chuyển hóa thành thông tin hữu hiệu, có lỗi thì phải sửa, không có lỗi cũng cần cố gắng thêm.
Con người khi đang tức giận sẽ có thái độ công kích với tất cả mọi người, nhưng hiếm thấy ở đây là, khi anh ta nói chuyện, Đinh Tiễn lại nghe lọt, nhưng cũng có lúc tâm tình anh ta không được tốt, khi đàm phán thất bại, lần đó Đinh Tiễn gọi điện cho anh ta, Tô Bách Tòng vừa mệt nhọc quay về từ New York, không ký được hợp đồng, tâm trạng rất tệ, cả người toàn mùi rượu, nói cũng nặng lời: "Nói thì nói bảy phần, nghe thì nghe ba phần, đến đạo lý này mà em còn không hiểu hả?"
Hiếm khi thấy giọng điệu mất kiên nhẫn như thế, Đinh Tiễn sững sờ, song lại nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, ờ một tiếng rồi cúp máy.
Đợi hôm sau Tô Bách Tòng tỉnh rượu, ngồi trên giường mù mờ nhìn nhật ký cuộc gọi, từ từ nhớ lại giọng điệu tối qua của mình, phiền muộn day day huyệt thái dương, trong ngày hôm đó lập tức từ Thượng Hải bay đến Bắc Kinh, cố ý dẫn tiểu cô nương ra ngoài ăn bữa cơm, xin lỗi người ta.
Kỳ thực Đinh Tiễn rất hiểu, là ai cũng sẽ có lúc tâm tình không tốt, bèn gật đầu nói không sao, em hiểu. Hoàn toàn coi anh ta là trưởng bối đáng tin cậy.
Trước ngày Thanh Hoa khai giảng một ngày, Tô Bách Tòng lại gọi điện từ Thượng Hải đến, nói với cô phải hưởng thụ cuộc sống đại học vui vẻ vào, đừng lãng phí quan hệ giao thiệp này.
Đinh Tiễn đùa lại anh ta, đến đâu cũng chỉ biết có tiền, mở rộng quan hệ.
Tô Bách Tòng cười nhạt một tiếng, được rồi, giờ đang trong thời kỳ phản nghịch nên anh có thể hiểu, đợi đến khi em tốt nghiệp sẽ biết lời anh nói quan trọng đến đâu.
Đinh Tiễn cười cười không tỏ ý, nhưng không thể phủ nhận là anh ta rất biết kinh doanh, trong thời gian một năm qua, Diệp Thường Thanh nói anh ta lại đổi hai chiếc xe một căn nhà, thế nhưng lại không có bạn gái, trước khi cúp máy cô còn thành khẩn khuyên anh ta, chuyện của em không cần ngài quan tâm, ngài vẫn nên tự tìm bạn gái trước đi đã.
Tô Bách Tòng cười mắng: Anh đây nghe không quen kiểu nói chuyện của người Bắc Kinh các em, đừng có ngài này ngài nọ, cũng đừng gọi anh như thế hệ ông nội em nữa, anh đây chỉ mới hai mươi chín, chỉ lớn hơn em mười tuổi.
Đinh Tiễn khăng khăng, không được, đây là tôn kính.
Bỗng đầu dây im lặng một hồi, rồi đột nhiên Tô Bách Tòng nói: Tiễn Tiễn, anh cho phép em khỏi tôn kính anh.
Một người đàn ông bắt đầu dung túng một phụ nữ là có ý gì? Giống như Chu Tư Việt, hồi cấp ba chiều cô vô điều kiện để mặc cô tùy hứng tự do, tranh cãi vô lý, chẳng lẽ đây là khả năng đặc biệt của đàn ông ư?
Dĩ nhiên, hồi đó Chu Tư Việt còn chưa đủ để xưng là đàn ông.
Nhưng cậu trưởng thành hơn bạn cùng lứa rất nhiều.
Đinh Tiễn vội cúp máy, một thời gian dài sau đó không liên lạc với anh ta nữa.
…
Mục tiêu như Tô Bách Tòng quá nổi bật, dáng người cao ráo, âu phục giày da, đi trong sân trường chính là tinh anh của tinh anh thành công, thu hút rất nhiều ánh mắt, Đinh Tiễn sợ gặp người quen nên chỉ toàn đi theo sau anh ta cúi đầu bước đi, muốn nhanh chóng đi tham quan xong để còn dẫn anh ta đi.
Kết quả Tô tiên sinh không chỉ từ tốn đi dạo, mà còn nhắc đến bài tản văn "Trăng Sáng Đầm Sen" mà năm xưa Chu Tự Thanh đã viết ở trong vườn Thanh Hoa.
Đinh Tiễn thấp giọng hỏi: "Có đúng anh tốt nghiệp tiểu học không thế?"
Cô nhớ anh ta từng bảo mình sinh ra ở một xã nghèo phía Nam, vì không có tiền đi học nên từ cấp một đã phải thôi học giúp nhà làm việc, mười sáu tuổi bắt đầu đi làm ở bên ngoài, từ lúc đó mới bắt đầu leo lên đến ngày hôm nay. Nhưng trước lời nói và việc làm của anh ta, Đinh Tiễn luôn duy trì thái độ nửa tin nửa ngờ.
Tô Bách Tòng nhìn cô: "Anh không giống à."
Đinh Tiễn cúi đầu: "Không giống."
Nắng ráng chiều phẩy nơi không trung thành đuôi phượng hoạng lửa, cả một vùng trời nhuộm trong biển đỏ, nơi lùm cây ánh lên sắc vàng chói mắt.
Đi được chừng nửa đường.
Tô Bách Tòng bị người ta gọi với lại, Đinh Tiễn quay đầu, thì ra là Hình Lộ Phi.
Hình Lộ Phi cũng ngạc nhiên nhìn Đinh Tiễn, rồi lại nhanh chóng nhìn về Tô Bách Tòng, "Chào Tô tiên sinh, không ngờ là anh thật!"
Tô Bách Tòng nhìn Đinh Tiễn, sau đó mỉm cười lễ độ đáp Hình Lộ Phi: "Chào cô."
Năm ngoái khi Hình Lộ Phi tham gia Super Girl, cô từng gặp Tô Bách Tòng ở sau cánh gà, lúc ấy Tô Bách Tòng cùng mấy nhà tài trợ vừa họp xong đi ra, đàn ông trẻ tuổi lại anh tuấn galant đã lập tức khiến tất cả các cô gái đều chú ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!