"Ở bên ngoài? Với ai?"
Nguyên Phóng trả lời rất nhanh, "Cụ thể là ai thì không biết, chỉ là biết cậu ấy thuê phòng ở tầng hầm, bình thường ngoài theo thầy Diệp đến phòng thí nghiệm, thì thời gian còn lại đều ở đó."
Đinh Tiễn vẫn nhớ giáo sư Diệp, ông ngoài năm mươi tuổi, đầu tóc được chải cẩn thận, mặc chiếu áo vest caro tối màu kiểu cổ xưa đơn giản, có chút lâu đời, lúc cười lên mặt mũi thật hiền hậu, hốc mắt sâu, đường chân chim rõ dấu. Vào năm kết thúc kỳ thi đại học ấy, vừa mới có điểm, Chu Tư Việt đã dẫn cô đi gặp giáo sư Diệp một lần.
Ngày đó lúc ăn cơm, cô luôn có cảm giác bản thân mình giống như một cô vợ nhỏ, núp sau lưng cậu, còn căng thẳng hơn so với việc gặp bố mẹ Chu Tư Việt, nhưng may mà, giáo sư là một người thân thiện, hai mắt híp lại, vui tươi hớn hở nhìn cô, tùy tiện hỏi mấy câu, cô cúi đầu khôn khéo trả lời, trong suốt bữa ăn vẫn không quên liếc nhìn Chu Tư Việt, muốn quan sát biểu hiện của mình từ trên nét mặt của cậu.
Nhưng suốt bữa cơm chàng trai ấy không có bất cứ biểu cảm gì, cúi đầu nghiêm túc lột tôm, cậu rất thích ăn tôm, bao gồm cả lần đầu tiên gặp mặt ở nhà họ Chu, suốt cả buổi cậu cũng chỉ cúi đầu ăn tôm, rất thờ ơ với mọi việc xung quanh. Đinh Tiễn im lặng nghĩ, một ngày nào đó việc bản thân biến mất và việc không có tôm ăn, chuyện nào sẽ khiến cậu đau lòng hơn? Chắc là vế sau rồi.
Đinh Tiễn vừa nhắn tin trả lời, thì Nguyên Phóng lại gửi một tin đến: "Từ năm nhất đại học cậu ấy đã rất trầm rồi, vốn cứ tưởng tính cách cậu ấy như vậy, nhưng giờ nghe em nói, trước kia cậu ấy không phải thế đúng không?"
"Không phải, trước kia cậu ấy rất cởi mở, như ánh nắng mặt trời."
Nguyên Phóng đặt điện thoại di động xuống, liếc nhìn chàng trai giờ phút này đang ngồi trước máy tính gõ chương trình, không mở đèn, màn hình phát ra ánh sáng yếu ớt hắt lên mặt cậu, càng khiến nét mặt cậu thêm lạnh lùng, quả thật không thể tưởng tượng ra nổi hình ảnh Chu Tư Việt rạng rỡ như ánh măt trời, cảm thấy dường như trời sinh cậu đã như vậy rồi, Nguyên Phóng lắc đầu.
"Được rồi, không tám chuyện với em nữa, em Tiểu Đinh, em cố lên, hy vọng trong những năm còn sống, em có thể cho anh thấy một lão đại cởi mở rực rỡ."
Đinh Tiễn nằm vật xuống giường, cầm điện thoại lên: "Anh Nguyên à, trọng trách thì nặng mà đường đi thì xa lắm đấy."
"Cố gắng lên nha. ^_^"
Nguyên Phóng trả lời lại.
Nửa tháng sau, các câu lạc bộ chiêu mộ thành viên.
Từ Sa Sa tay cầm tờ giấy tuyên truyền đang do dự, "Các cậu xem, mình nên tham gia câu lạc bộ ngôn ngữ ký hiệu hay là câu lạc bộ Aerobics?"
Ban Gia Du đang học từ vựng ngẩng đầu lên nhìn rồi nói, "Aerobics đi, dáng người cậu nhỏ, hợp với cái này."
Ban Gia Du là cô gái Thượng Hải, rất có chính kiến, không giống với Từ Sa Sa không quả quyết, mà trọng điểm là còn có vóc dáng đẹp, nhưng người quá lạnh nhạt, nam sinh chỉ dám nhìn từ xa chứ không dám nói chuyện với cô, là một mỹ nhân lạnh lùng đầy kiêu ngạo.
Trong lòng Từ Sa Sa cũng muốn tham gia Aerobics, "Nhưng mà mấy đàn anh trong câu lạc bộ ngôn ngữ ký hiệu… lại khá là… đẹp trai."
Nói xong còn liếc nhìn Đinh Tiễn.
Đúng lúc này, Lâu Phượng đẩy cửa đi vào, trên tay xác một túi quà vặt vừa mua dưới lầu, bề ngang thì gấp đôi Đinh Tiễn mà vẫn không quên ăn, ngày ngày la hét đòi giảm cân nhưng chưa bao giờ thấy hành động, Ban Gia Du thường nói, nếu Lâu Phượng có thể giảm cân thành công, thì trên đầu giáo sư Vương cũng có thể mọc tóc.
Giáo sư Vương là giáo sư dạy môn lập trình của các cô, Ban Gia Du thường nói, trên đầu giáo sư Vương như đội một vòng thép, rất khớp với hình tượng Sa Tăng trên TV.
Bốn cô gái, đến từ trời nam đất bắc, tính cách khác nhau, nhưng lại rất hợp nhau.
Từ Sa Sa chọn câu lạc bộ ngôn ngữ ký hiệu, Đinh Tiễn đi cùng cô ấy đến nộp tờ đăng ký, đang lúc nhàm chán dựa vào tường đứng chờ, thì chợt nghe thấy người gọi.
"Chu Tư Việt."
Cô theo bản năng nhìn qua, cuối góc tối ở hành lang của trung tâm hoạt động, một bóng người cao lớn bị bóng râm bao trùm, ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ xuyên qua chiếu lên người cậu, hai tay cậu đút vào túi, đầu hơi cúi, không thấy rõ biểu cảm trên mặt, chỉ có con chim ưng màu xanh biển trên áo T
-shirt của cậu là có thể thấy rõ, cao ngạo lại tràn đầy năng lượng, ở trong bóng tối phát ra ánh sáng.
"Cái gì?"
Không có nhiều người ở trung tâm hoạt động, giọng cậu réo rắt không một chút thiên vị, truyền vào tai Đinh Tiễn.
Một nữ sinh tóc ngắn thò đầu ra từ trong phòng hoạt động, cười khanh khách nói với cậu: "Cảm ơn cậu vì chương trình lần trước nhé, lần sau có thời gian rảnh tớ mời cậu một bữa cơm." Nói được phân nửa, không biết ai ở bên trong mà bỗng nhiên thốt lên một câu, "Được rồi, cậu mời thì tớ cũng mời."
Nữ sinh kia bất mãn, quay đầu nói với người bên trong: "Chúng ta tách nhau ra được không, tớ không muốn đi chung với cậu."
"Nhưng tớ mới là chủ nhiệm câu lạc bộ cơ mà. Cậu lại ở đây nôn nóng ân cần gì chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!