Ngày 16 tháng 2 năm 2007, trời nắng.
Mẹ đồng ý để cậu dẫn mình về Thượng Hải, ăn Tết cùng Tô Bách Tòng, nghe nói anh ta mới thất tình, nhưng vẫn âu phục chỉnh tề nụ cười rạng rỡ như cũ, thoạt nhìn không thấy buồn phiền gì, mình cười vỗ vai anh ta an ủi: "Không sao không sao, anh có tiền mà."
Tô Bách Tòng nhìn mình với vẻ kỳ quái, biểu cảm phiền muộn: "Tiền không phải là vạn năng."
Tôi còn nói: "Nhưng không có tiền thì chưa chắc đã không vạn năng."
Tô Bách Tòng liếc mắt, người thả lỏng vùi mình vào ghế sofa, hoàn toàn không muốn để ý tới mình. Mình cứ tưởng anh ta sẽ không nói gì nữa, thì bất chợt một lát sau, anh ta đứng lên tự rót rượu cho mình, rồi xoay người lại, lắc nhẹ ly một cái, nói mình tôi: "Lúc anh nghèo nhất, trên người không có lấy một xu tiền, phải nhặt đầu lọc thuốc lá của người khác ở ngoài cửa khách sạn, vì ở đó có nhiều quý nhân nhà giàu."
Vừa nói, anh ta vừa giơ điếu thuốc kẹp trong tay lên: "Nhặt một tháng, thì có người bảo anh đi theo hắn làm việc."
"Tại sao?"
"Bởi vì ngày nào anh cũng có thể nhặt được thuốc tốt nhất."
Quả nhiên, ba trăm sáu mươi nghề, nghềnào cũng có thể có Trạng Nguyên, bỗng mình chợt hiểu ra, tại sao anh ta lại luôn ra vẻ mặt người dạ thú như thế, bề ngoài nhìn anh takhông khác gì người xem tiền như mạng, nhưng thực chất lại cực kỳ khinh thường đồng tiền.
Anh ta nhả khỏi, nói với mình, "Anh đi theo ông chủ kia, rất biết cách làm ăn, nhiều đạo lý lớn lắm, nhưng câu nói nhiều nhất, là ba cái một sau."
"Một đường bình an không phải ai cũng có, một chuyện mà thành nhất định là cạm bẫy, một tấc chân thành tấc tấc vàng."
Mình lĩnh giáo rồi, anh ta không có tiền thì ai có tiền.
—— "Nhật Ký Học Lại của Tiểu Quái Thú"
Chu Tư Việt trở lại chỗ, kéo ghế ngồi xuống, mở laptop, ánh mắt nhìn Nguyên Phóng nằm chồm trên người Tào Văn Tuấn, tay chống trên bàn, chuyển mắt về, nét mặt lạnh lùng, cứ như chỉ là thuận miệng hỏi chút.
Nguyên Phóng bối rối, quyết định nói ra sự thật.
"Hồi nãy ở cổng tao có lại bắt chuyện, có điều nửa chừng lại bỏ đi, cứ tưởng nha đầu này sẽ không kiên nhẫn chờ, ai ngờ tao bắt chuyện với nhóm thứ hai rồi mà cô ấy vẫn còn ở đó đợi tao, đợi hơn một tiếng, mẹ nó đúng là có nghị lực."
Sống chung một năm, bạn cùng phòng là ai, mọi người đều biết rõ, mọi người cũng rất rõ tính tự kỷ tự luyến của Nguyên Phóng, bình thường có cô gái nào đi ngang qua nhìn bọn họ mấy lần, lập tức Nguyên Phóng sẽ khoác vai anh em nói, "Có triển vọng."
Nghe được câu này, Tào Văn Tuấn lại ồn ào: "Lão Nguyên, tao cược một thùng nước ngọt, là mày lúc ấy chớm tình đúng không… Có phải cho là cô nương người ta thích mày không?"
Chu Tư Việt đang bật máy tính, động tác mở chương trình khựng lại trong một giây, rồi tiếp tục tỉnh bơ.
Nguyên Phóng không phản bác, gân cổ cãi: "Nếu đổi lại là mày thì mày có nghĩ nhiều không? Không phải tao nghĩ nhiều, mà là cô em này quá biết trêu chọc, mày không biết chứ, lúc tao đang chỉ đường cho hai người khác, cô em Tiểu Đinh lại dựa vào cây vẫy tay "say hi" với tao, vốn chỉ cảm thấy nha đầu này bình thường thôi, ai ngờ lúc cười lên, đúng là làm cho người ta quá…"
"Quá thế nào?"
Cuối cùng Chu Tư Việt cũng ngẩng đầu lên, bình thản hỏi.
"Hiểu lầm, hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm thôi."
Dứt lời, Nguyên Phóng thức thời chạy biến ra khỏi cửa.
Nửa giờ trước, "hòn vọng phu" Đinh Tiễn bị Tào Văn Tuấn chụp hình gửi vào trong group chat, Chu Tư Việt dẫn cô tới bên ngoài nhà thể dục ở phía tây, bãi tập xanh mướt phủ bóng râm một mảng, hai người đứng trước tấm lưới sắt màu xanh lam.
Đinh Tiễn khó nhọc kéo vali đến trước người, đẩy tay kéo vali xuống, rồi lúc này mới ngẩng đầu nhìn cậu, một năm này cô đều nằm mơ, đủ người này người khác luôn có thể xuất hiện trong giấc mơ của cô, thế nhưng hết lần này đến lần khác lại chưa bao giờ mơ thấy cậu, vì chuyện này mà cô từng hỏi xin ý kiến của mấy người tư vấn tâm lý, một người trong đó thấy cô là học sinh cấp hai, nghe bảo là muốn tư vấn tình cảm, thế là chỉ hỏi vài câu cho có.
"Đã tùng xảy ra cử chỉ thân mật chưa?"
Đinh Tiễn nghĩ đến nụ hôn ngày đó, hơi gật đầu.
"Hành vi tình dục?"
Cô lắc đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!