Quãng thời gian đó như sắc lưu ly nhiều màu, u ám chẳng nhìn thấu, mình không dám thả lỏng, rất sợ nếu dừng lại thì sẽ có mấy trăm ngàn người dẫm đạp lên thi thể mình. Lúc nào mẹ cũng nhắc mình, xem thường khuyên mình từ bỏ, mạng do trời định, mày không có số thi cử.
Nhưng mình không tin trời, chỉ tin cậu ấy.
—— "Nhật Ký Học Lại của Tiểu Quái Thú"
Nghỉ hè năm 2007, sau khi nhận được thư thông báo trúng tuyển, Đinh Tiễn dùng hết tiền làm thêm một toán, chỉ là chút tiền nhỏ, ngồi tàu hỏa xanh biếc cả ngày tu tu tu đến Thành Đô tìm Khổng Sa Địch chơi hai ngày.
Hai tiểu cô nương đã một năm không gặp, đều nhớ đối phương, khi gặp được liền ôm chặt đối phương không buông ngay tại ga tàu người đến người đi.
Khổng Sa Địch đau lòng sờ gương mặt gầy nhỏ của Đinh Tiễn, hai mắt đỏ, nghẹn ngào nói: "Học lại vất vả lắm đúng không? Nhìn cậu gầy này, Tiễn TIễn à, tớ thật sự thương cậu quá."
Nhưng Đinh Tiễn lại không cảm thấy vất vả, chỉ cảm thấy tất cả đều đáng giá, cô cười bóp lấy mặt Khổng Sa Địch, giả vờ kiệt sức dựa vào ngực Khổng Sa Địch, "Vẫn là chỗ này của cậu mềm nhất… Nhớ quá đi."
Khổng Sa Địch bóp cô: "Cái cậu này, học tật xấu từ đâu ra đấy." Nói rồi, đột nhiên nắm lấy bả vai cô lắc: "Có điều tớ thích, giờ nhìn cậu sáng sủa hơn trước nhiều."
Buổi tối Đinh Tiễn tập yoga trong nhà nghỉ, Khổng Sa Địch lướt điện thoại, xem tivi, cùng trò chuyện với nhau.
"Về sau cậu với Chu Tư Việt không gặp lại nhau thật đấy à?"
Đinh Tiễn chống hai tay xuống đất dựng ngược vào tường, nhắm hai mắt, điều chỉnh hô hấp, "Thật."
Khổng Sa Địch: "Cậu ấy không về tìm cậu hả?"
"Không, có lẽ cậu ấy tưởng tớ học ở đại học kinh tế tài chính."
Khi đó thương mại tài chính quốc tế đang là nghề hấp dẫn, dưới sự chỉ đạo của giáo sư Thanh Hoa lúc trước của Chu Tư Việt, cô đã điền chọn ngành quản lý kế toán, nhưng thực sự không hứng thú mấy với biểu bảng báo cáo của kế toán, thư thông báo gửi đến nhà liền bị cô kết vào trong ngăn kéo đầu tiên.
Khổng Sa Địch cúi đầu lướt điện thoại, không ngẩng đầu: "Trong ngõ thì sao, cũng không về luôn à?"
"Không biết, có lẽ có mà có lẽ không."
Đã hết giờ, Đinh Tiễn thở hắt ra, xoay người xuống.
Khổng Sa Địch nhìn cô ướt đẫm mồ hôi, "Cậu tập kỹ năng này từ đâu đấy?"
Có một thời gian, vào lúc rất rất nhớ cậu, đầu óc hỗn loạn, không yên lòng nổi, thì có người nói với cô rằng, trồng cây chuối học một bài văn là được, kết quả phát hiện đúng là rất hiệu quả, thế là hình thành thói quen đến giờ, đến tận trước kỳ thi đại học mấy ngày, mấy cuốn sách ngữ văn trong ba năm cấp ba đã được cô thuộc lòng trôi chảy.
"Tập đại thôi, à đúng rồi, cậu với Tống Tử Kỳ thì sao?"
Khổng Sa Địch sửng sốt, cúi đầu xuống, vẻ mặt u ám không rõ, "Cậu ấy đến Nam Hàng rồi."
Đại học Hàng không Nam Kinh* ư.
(*Đại học Hàng không Nam Kinh nằm ở Giang Tô, mất gần 3 tiếng đi máy bay từ Giang Tô đến Thành Đô.)
Đinh Tiễn kinh ngạc: "Lợi hại thật đấy."
Khổng Sa Địch tự giễu lắc đầu.
Tối hôm họp lớp đó, hai người đã nói rõ, tốt nghiệp xong sẽ chia tay, trên đường đưa cô về nhà, Tống Tử Kỳ im lặng suốt, mấy lần muốn mở miệng nói gì đó, nhưng quay đầu nhìn cô gái bên cạnh, lại chẳng biết nên nói gì.
Chơi với Chu Tư Việt lâu nên bị ảnh hưởng, dáng vẻ cười đùa ba hoa thường ngày đều biến mất.
Thật ra Khổng Sa Địch cảm thấy, yêu xa có tính là gì, dù cậu ở Nam Kinh, cô ở Thành Đô, cách nhau hơn một ngàn cây số thì tính là gì, trên thế giới này còn có máy bay kia mà, điều cô tức là khi Tống Tử Kỳ quyết định thi vào hàng không lại không thương lượng với cô một tiếng, mà là sau khi Tưởng Trầm đi, cảm thấy anh em tốt theo đuổi giấc mơ, đầu nóng lên, cậu ta cũng phải theo đuổi giấc mơ, mà hoàn toàn quên mất, cậu còn có cô.
Ở lại Thành Đô hai ngày, sau đó Đinh Tiễn mua vé giường nằm về Bắc Kinh, hai cô gái trao đuổi cách thức liên lạc ở ga tàu, lưu luyến chia tay, ôm rồi lại ôm.
Cuộc sống chính là như thế, hết lộ trình này đến lộ trình khác, đều đang không ngừng khởi hành, gặp phải những con người khác nhau, bắt đầu cuộc sống mời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!