Chương 44: Một năm xuân đi rồi xuân đến

Vào đêm công bố kết quả thi đại học, Chu Tư Việt cùng giáo sư tham gia một cuộc triển lãm robot ở Nam Kinh, buổi tối có gặp Tưởng Trầm một lần, ăn bữa cơm qua loa.

Nhập ngũ nửa năm, rốt cuộc cũng thấy người thân, Tưởng Trầm kích động hai mắt rưng rưng, ôm Chu Tư Việt sống chết không buông ngay trước cổng đơn vị, Chu Tư Việt vội kéo người ra, "Được rồi, đã là đàn ông rồi mà còn không biết xấu hổ."

Từ nhỏ Tưởng Trầm và Chu Tư Việt rất thân nhau, Tưởng Trầm ôm cánh tay cậu, nũng nịu nói: "Không xấu hổ, nhớ tụi mày chết đi quá."

Chu Tư Việt nhìn cậu nhếch môi cười.

Tưởng Trầm nín nhịn cả nửa năm trời, bây giờ như người ba hoa cái gì cũng nói, lải nhải không ngừng, thế nhưng Chu Tư Việt không hề thấy phiền, ăn hai miếng rồi dựa vào ghế nghe cậu ấy nói, từ trước đến giờ cậu luôn là thính giả có tâm, không thể nghi ngờ.

"Mói tới đây hai ngày." Tưởng Trầm vừa cầm đũa, vừa giơ ra hai ngón tay, trong mắt toàn là hận ý: "Vác năm mươi cân chạy năm cây số, chạy xong chẳng thằng nào đi xuống cầu thang được cả, liên tục hai ngày phải bò xuống —— "

"Đằng sau có hồ nước, dưới mười độ, phải ngâm trong nước đấy, răng va vào nhau lập cập, ai mà kêu một câu lạnh ấy hả, ào ——,  tức khắc bị một gáo nước lạnh dội xuống đầu, rồi còn hỏi cậu có lạnh không chứ?! Nói lạnh hả, ào, lại một chậu dội xuống nữa —— khi nào nói không lạnh mới thôi."

Chu Tư Việt nghe cậu kể chuyện sống động như thế, nghe đến nhập thần, thỉnh thoảng còn đáp lại hai câu.

"Hối hận không?"

"Không, không phải có câu châm ngôn à, đi lính hối hận năm, không đi lính hối hận cả đời." Tưởng Trầm để đũa trong bát, cúi đầu cười cười: "Nói thế nào đây nhỉ? Từ nhỏ mày đã ưu tú hơn tụi tao, hàng xóm láng giềng đều cảm thấy mày nhất định làm nên đại sự, còn tao, Tưởng Trầm, không có bản lĩnh gì, cũng không muốn bị mọi người xem thường, mày làm đại sự, còn tao nhập ngũ, cũng không làm mày mất mặt."

Chu Tư Việt cười khẽ lắc đầu, "Được rồi, ăn nhanh lên đi, tao còn phải đi."

"Đi đâu?"

"Về Bắc Kinh, buổi tối công bố điểm thi rồi."

Tưởng Trầm soạt soạt và hai đũa vào miệng, ngờ nghệch nói: "Mày không thi mà, xem cái gì —— " Nhưng vừa dứt câu thì lập tức sửng sốt, đột nhiên ngẩng cao đầu, mắt nhìn thẳng về phía cậu, "Không đúng, mày đấy, hình như gần đây trên người mày có mùi người rồi đấy."

Lại quay về dáng vẻ châm chọc đùa giỡn của ngày xưa rồi.

Chu Tư Việt cười cười đạp cậu ta một cá ở dưới bàni: "Ăn mì của mày đi."

Tưởng Trầm cười hà hà, đần độn cúi đầu nhét thức ăn đầy miệng, không chừa lại chút nào.

Chu Tư Việt lắc đầu, chặc chặc hai tiếng, "Ở bên đây được đào tạo tốt đấy chứ nhỉ, chắc chắc bác Tưởng vui lắm."

Tưởng Trầm khinh thường: "Còn lâu ông ấy mới thế, trước khi đi đã nói rồi, ông không cần đứa con trai này nữa, hơn nửa năm rồi, ngay cả mẹ tao cũng không cho ra cửa, không cho bà tới gặp tao."

Nhắc tới Tưởng Chí Hùng, suy cho cùng Tưởng Trầm cũng có phần tiếc nuối.

Ai mà không muốn bố mẹ ủng hộ khích lệ chuyện của mình được đâu, thành tích không tốt, làm nhập ngũ là chuyện duy nhất cậu muốn làm, nhưng trong mắt Tưởng Chí Hùng thì đây chính là không có trách nhiệm, bất hiếu, chẳng thà chưa sinh ra đứa con trai này, vào đêm trước khi đi còn nói ra hết biết bao điều bực dọc, lời lẽ cay đắng, ân đoạn nghĩa tuyệt, thế nên cậu cũng không trông cậy ông ấy có thể tha thứ cho mình.

"Được rồi, xảy ra cũng đã xảy ra rồi, mày cứ ở đây mà an tâm tập luyện đi, đợi bọn anh đây tới thăm mày, còn phía bác Tưởng, mày yên tâm, có tụi tao chăm sóc, thân thể rất khỏe, vẫn là dáng vẻ ấy, nhiệt tình, cái gì cũng quản, thấy bà lão đi qua đường cũng vội lên đỡ, rồi tao mới nhìn xem, trời ạ, tuổi của bà ấy chưa bằng tuổi bố mày đâu."

Tưởng Trầm: "Ông ấy cứ vậy đấy, ở đơn vị thì quản lỗi sai của họ, ở nhà cũng quản, hễ hàng xóm láng giềng có chút gì là lại coi như nợ một mình ông ấy, chẳng khác gì mẹ mày cả."

Chu Tư Việt nhíu mày: "Nói bố mày mà còn đem mẹ tao ra nói, muốn đánh nhau hả?"

Khi còn bé đánh không lại, hay bị người ta đè xuống đất đánh một trận, có điều bây giờ không còn giống ngày xưa nữa.

Tưởng Trầm vỗ bả vai có đeo huy chương quân đội: "Mày là đang uy hiếp quân giải phóng nhân dân Trung Quốc đấy à?"

Vừa dứt lời, điện thoại Chu Tư Việt đăht trên bàn reo lên, cúi đầu nhìn, là số điện thoại bàn, bèn cầm lên bắt máy.

Vừa "Alo" một tiếng, trong loa đã đến tiếng khóc đau khổ.

Lòng chợt trầm xuống.

"Đinh Tiễn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!