Chương 43: Mùa tốt nghiệp trung học (3)

Nhưng Đinh Tiễn lại không cảm thấy là cậu đang ghen, vì câu hỏi ấy quá mức bình tĩnh, như chỉ buột miệng hỏi ra.

Đinh Tiễn bắt đầu thu dọn đồ đạc, dồn sức ném "bịch bịch" mấy cuốn sách và đồ dùng vào cặp, "Tôi về trước đây, ngày mai còn phải về nhà ăn tết rồi, cám ơn cậu và dì đã chăm sóc trong suốt học kỳ qua."

Chu Tư Việt ngồi trên ghế, lẳng lặng nhìn cô "thu dọn".

Dọn đồ xong, Đinh Tiễn đeo túi vào, đạp ghế của cậu, "Tránh đường, tôi phải ra ngoài."

Chu Tư Việt không nhúc nhích, cứ ngồi lỳ trên ghế mỉa mai nhìn cô.

Đinh Tiễn không chịu nổi dáng vẻ cái gì cũng biết, cái gì cũng không quan tâm này của cậu, cứ như trên toàn thế giới này cậu là người thông minh nhất, còn những người khác đều là đồ ngốc. Cô càng nhìn gương mặt tuân tú này mà càng tức, dưới chân càng thêm dùng sức.

Xui tám đời rồi mới đi thích cậu.

"Không thi thật à?"

Bỗng Chu Tư Việt đứng lên, dáng người cao lớn tạo cho cô cảm giác bị chèn ép, lập tức Đinh Tiễn cảm thấy khó thở.

"Không thi không thi, dù sao cậu cũng không —— "

Mới nói được nửa câu thì bỗng sau gáy bị người ta giữ chặt, người bị nhấc lên, dáng người cao lớn cúi đầu xuống, cánh môi mềm mại bị người ta phủ lấy, Đinh Tiễn cứ thế ngây ngẩn trợn tròn hai mắt, trơ mắt nhìn cậu hôn.

Đinh Tiễn có thể nghe rõ tiếng tim đập khẽ của thiếu niên, giống dã thú từ tốn hít hơi, cùng với tiếng tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực của cô.

Thời gian như dừng lại.

Đinh Tiễn rảnh rỗi bắt đầu đếm lông mi của thiếu niên.

Một sợi, hai sợ, ba sợi…

Dài thật đấy.

Môi Chu Tư Việt rất mỏng, nhưng lại mềm và dễ chịu hơn cô tưởng tượng nhiều.

Có điều cổ cứ đặt một chỗ hơi mỏi.

Đinh Tiễn giật mình bừng tỉnh, rốt cuộc đã hiểu rõ, vì sao những đôi tình nhân trong TV mỗi lần hôn đều xoay bên này xoay bên kia.

Cô đề nghị: "Hay là đổi vị trí nhé?"

Hai tai thiếu niên đỏ ửng: "Cậu im mồm."

Cô nghe lời, "Ờ."

Hàng cây ngô đồng ở ngoài nhà đứng thế chân vạc cùng sóng vai nhau, dường như đang canh gác cho bọn họ, gió nhẹ thổi lá xào xạc, làm kinh động đến người trong phòng, nhanh chóng tách ra.

Quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thì ra chỉ là sợ bóng sợ gió.

Không khí trong phòng có phần căng thẳng, chàng trai dựa vào mép bàn, lúng túng dùng tay xoa cổ, Đinh Tiễn kéo lấy quai cặp sạch, đá ghế đi, từ bên cậu mau chóng lách người chạy đi, "Tạm biệt."

Chu Tư Việt nhìn bóng lưng chạy mất tiêu của cô, lần đầu tiên có nghi ngờ với bản thân.

Chạy đi rồi ư?

Đinh Tiễn ở Diên Bình suốt cả kỳ nghỉ đông, trong trấn ăn tết rất náo nhiệt, khắp nơi đều là trẻ con đốt pháo, đi hai bước là có thể nghe thấy tiếng pháo nổ đùng đoàng ở phía sau, nhất là khi Đinh Tiễn không hay về, có mấy đứa trẻ quen nhau đuổi theo Đinh Tiễn đốt pháo.

Đinh Tiễn không tránh được, bị mấy tia pháo bắn nổ trúng chân, cũng chỉ có thể che đầu hét lớn.

Vẫn là Hứa Kha giải vây giúp cô, dỗ mấy đứa trẻ đi chỗ khác chơi, sau đó nói vài lời để xoa dịu cô như người anh cả, vốn Đinh Tiễn không nghĩ đến Chu Tư Việt, nhưng vừa thấy Hứa Kha, lập tức gương mắt đó liền xuất hiện trong đầu, chỉ muốn bay về gặp cậu ngay, muốn để cậu xoa đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!