Chương 41: Mùa tốt nghiệp trung học (1)

Con đường tương lai dài như thế, xin phù hộ cậu nhất định phải tiền đồ xán lạn, bình an vui vẻ.

—— "Nhật Ký của Tiểu Quái Thú"

Đinh Tiễn như đang suy nghĩ ẩn ý bên trong, ngẩng đầu nhìn người kia, vẻ mặt rất nghiêm túc, cuối cùng vẫn không vạch trần mà khôn khéo đáp: "Được."

Một hồi yên tĩnh chưa từng có, dường như không có gì để nói, thiếu niên cúi đầu lúng túng gãi chóp mũi, nhìn màn đêm u ám ngoài cửa sổ, đuổi cô về ngủ.

Trước khi Đinh Tiễn đi, tim còn đập thình thịch, đi đến cửa vẫn chưa yên tâm dặn dò thêm câu nữa, cậu đi ngủ sớm đi.

"Cậu cũng vậy."

Chu Tư Việt cũng không quay đầu lại, lần nữa tập trung vào đề toán.

Cảm xúc này của cậu đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, hệt như người máy, có thể nhanh chóng tách mình ra khỏi tâm tình vừa rồi, lại lập tức năng suất cao chuyển sang một lĩnh vực khác.

Đây là đàn ông.

Nhưng Đinh Tiễn lại không như thế, chỉ một câu "sẽ không để cậu phải oan ức" đã hút mất linh hồn cô đi, sáng hôm sau bên tai như có ma âm quanh quẩn.

Cứ như thế bất tri bất giác đã một tuần trôi qua.

Thứ bảy, Đinh Tiễn dậy rất sớm, cửa phòng bên cạnh bật mở, Chu Tư Việt đã trang bị xong xuôi đeo cặp đi ra, thấy cô bước ra thì dựa vào cửa, làm như không có chuyện gì cất tiếng chào hỏi, "Dậy rồi à?"

Đinh Tiễn gãi tóc, ngơ ngác gật đầu, rồi chợt a lên một tiếng bừng tỉnh, "Hôm nay cậu thi à?"

Chu Tư Việt dựa vào cửa cười, ngoắc tay với cô: "Lại đây."

Ma xui quỷ khiến thế nào mà Đinh Tiễn lại ngoan ngoãn đi đến.

Còn chưa đứng yên thì đầu bị người ta dùng lực xoa mạnh, Đinh Tiễn xù lông, vừa mới tỉnh thôi mà, thế là rụt người ra sau, hất tay cậu ra, "Chưa… gội đầu."

"Không sao, hấp thu ít linh khí thôi."

Nói rồi lại xoa tiếp, xoa xong còn vỗ nhẹ lên đỉnh đầu cô, "Đi."

Chu Tư Việt nói rồi ba bước gộp hai nhanh chóng đi xuống cầu thang, cặp sau lưng theo đó lắc lư, bóng lưng nhảy nhẹ kia hệt báo săn mồi gom sức mạnh chờ thời cơ hành động.

Cố gắng lên nhóc con.

Không nhận được thông báo giới thiệu vào đại học thì đừng về gặp tôi.

Chàng trai này luôn có muôn hình vạn trạng, nhưng cô thích nhất, vẫn là dáng vẻ khi ở phòng thi, cúi đầu lưu loát làm bài.

Cuộc thi toàn quốc lần hai bắt đầu vào lúc chín giờ bốn mươi, Chu Tư Việt đến trường thi vào lúc chín giờ.

Trên đường giăng đầy dây cảnh giới, đặt một tấm bảng thông báo, ngăn lại xe cộ ở bên ngoài, Lý Cẩm Hội vốn định lái xe đưa cậu đến, nhưng lại bị Chu Tư Việt từ chối.

Cổng chưa mở, chúng học sinh căng thẳng đứng bên ngoài xoa tay, dọc đường đi Chu Tư Việt gặp không ít người quen từng ở trại tập huấn với nhau, cậu không nói nhiều, chỉ gật đầu xem như chào hỏi, có điều đối phương lại rất thích cậu, dọc đường trò chuyện câu được câu chăng với cậu để hóa giải áp lực.

Dương Vi Đào đã đợi sẵn ở cổng trường, vây quanh bên cạnh là một đám học sinh, đùa giỡn với nhau vài câu, đến khi quay đầu lại thì thấy bóng người quen thuộc đang đi đến đây, Dương Vi Đào bèn vỗ vai một cậu nam sinh, thôi trò chuyện với bọn họ, đi về phía Chu Tư Việt.

Dương Vi Đào khoác vai cậu, đùa một câu hiếm thấy: "Không căng thẳng à?"

Dù là người có kinh nghiệm đã tham gia thi cử ba năm không còn căng thẳng, lại còn có quan hệ tốt với Dương Vi Đào, đừng nói chỉ là quan hệ thầy trò không thôi, lúc không có ai lại càng giống bạn bè nói chêm chọc cười, cũng như vào giây phút quan trọng lúc này, không hề bỏ qua mà còn giỡn lại: "Lần trước nói còn tính không?"

"Cái gì?" Dương Vi Đào ngẩn người.

Chu Tư Việt liếc nhìn cổng trường, vẫn khóa, liền nhắc nhở cậu: "Thầy nói nếu em nhận được giải nhất, thì sẽ cho em cái áo khoác quân phục ở nhà thầy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!