Con bị yêu quái hút hồn rồi, Phật tổ, cứu con.
—— "Nhật ký của Tiểu Quái Thú".
Có lúc, kích động chính là tà niệm trong chớp mắt, cần gì phải thêm can đảm.
Đinh Tiễn không cần biết đúng sai, nhắm mắt lại, nhón chân lên, thân thể nghiêng về phía trước, muốn hôn xuống gò má cậu.
Nhưng chỉ mới nhón lên thì đã bị người ta một chưởng ấn lại về tường, bàn tay ấm áp lại khô ráo của Chu Tư Việt dán trên mặt cô, Đinh Tiễn đưa mắt nhìn từ trong kẽ hở ngón tay, người nọ rũ mắt liếc cô, "Cậu làm cái gì đấy?!"
Cô rụt cổ lại, sát người lại tường, "Không…"
Thiếu niên cười một tiếng rồi buông tay ra, hai tay đút lại vào trong túi, xoay người bước ra khỏi phòng, chỉ bỏ lại một câu: "Cầm bài thi lại đây, ba phút."
Đinh Tiễn le lưỡi với bóng lưng của cậu, lấy tốc độ ánh sáng chạy về phòng mình, "Muộn rồi, ngày mai hẵng nói."
Vừa dứt lời đã đóng cửa cái "sầm —— ", cũng không cho cậu cơ hội mở miệng.
Chu Tư Việt đứng trước cửa, mày nhăn lại, nửa buổi sau mới lắc đầu đóng cửa.
Vào năm 2005 Bắc Kinh đón mùa đông sớm, đầu tháng 11 tuyết rơi nhẹ, buổi sáng tỉnh dậy, Đinh Tiễn thấy bầu trời ngoài khung cửa đã thay sắc, phủ lên mặt đất lớp thảm lông trắng xoá, hoa tuyết bay lượn quanh quẩn trên không trung, rồi rơi xuống bệ cửa sổ, tựa như những lông chim màu trắng tinh, miếng ngói to màu đỏ đứng trong cảnh tuyết trắng như chìm trong thiên la địa võng của chúng, trở nên tĩnh lặng hơn.
Trong tiết thể dục, vì những ngày trời lạnh như thế này mà kinh nguyệt của Đinh Tiễn đến sớm, cô mệt mỏi nằm ở chỗ ngồi, mơ mơ màng màng ngủ mấy phút, chợt thấy cả người nặng trịch, tựa như có vật gì đó đè lên người, mở đôi mắt mơ hồ ra, vừa tính đứng dậy, lại bị người ta ấn trở về bàn, trên đỉnh đầu truyền đến âm thanh quen thuộc: "Chưa hết tiết đâu, ngủ tiếp đi."
Chu Tư Việt đặt quyển sách "Orsay cổ điển" dày cộm lên bàn, kéo ghế Khổng Sa Địch ra ngồi xuống, bắt đầu giải đề, cũng không thèm nhìn cô mà nói: "Ngủ nhanh lên đi, đợi lát nữa tôi sẽ giảng bài cho cậu mười phút."
Đinh Tiễn đang đắp áo khoác lông của cậu gục xuống bàn, chớp mắt nhìn gò má của thiếu niên đang vùi đầu giải đề, cứ nhìn mãi cũng không chịu thôi, giống như nhìn thấy vật quý hiếm gì đó vậy.
Có lẽ do ánh mắt quá nóng bỏng, Chu Tư Việt phát giác, bỗng quay sang: "Không ngủ à, vậy bây giờ giảng luôn cho cậu nhé?"
Đinh Tiễn vội vàng nhắm mắt lại, giả bộ ngủ.
Chu Tư Việt nhìn bộ dáng của cô, lắc đầu liên tục, nói với ý sâu xa: "Cậu không thích học như vậy từ bao giờ thế hả?"
"Sao lúc nào cậu cũng quân tâm đến thành tích của tôi vậy?" Đinh Tiễn nhắm hai mắt nói.
"Tôi là lo lắng cậu không thi vào được trường đại học tốt."
"Đó cũng không phải là chuyện của cậu."
Đã nói đến đây rồi, nếu nói thêm gì nữa thì chỉ sợ hai người lại cãi nhau, Chu Tư Việt không lên tiếng, chỉ nhìn cô thật sâu, sau đó quay đầu đi tiếp tục giải đề, mãi lâu sau, cô nàng vốn tưởng đã ngủ lại mở miệng nói, giọng mềm mại: "Không phải tôi không thích học, tôi chỉ sợ làm mất thì giờ của cậu…"
Bút trong tay Chu Tư Việt khựng lại, cậu không quay sang, chỉ dán mắt vào sách vở.
Đinh Tiễn còn nói: "Thời gian của cậu eo hẹp lắm, đừng có mà quản tôi, chuẩn bị kì thi này cho thật tốt đi, tôi điều chỉnh lại tình trạng là có thể đuổi theo kịp."
Buổi chiều yên tĩnh, trong phòng học không có một ai, chỉ có hai người họ ngồi ở vị trí gần cửa sổ, một người nằm, một người giải đề, hệ thống sưởi mở ở nhiệt độ cao, cửa sổ cũng được trùm lên một lớp sương mù dầy đặc, không thấy rõ thế giới bên ngoài.
Giọng của cô rất thấp, quanh quẩn trong phòng học đầy sách vở, hiểu chuyện tới mức làm người ta đau lòng.
Chu Tư Việt quay đầu lại nhìn cô, một lúc lâu sau, cậu dùng bút gõ nhẹ lên bàn, từng câu từng chữ, vô cùng nghiêm túc: "Điều tôi muốn không phải là cậu đuổi theo kịp, hiểu không?"
Trong giây lát Đinh Tiễn mở mắt ra, Chu Tư Việt nhìn thẳng vào cô không chớp mắt, đôi đồng tử kia đen láy hệt như sao sáng, là vẻ cấp bách cô chưa từng trông thấy.
"Thi vào Thanh Hoa, hử?" Cậu nói.
Từ nhỏ đến lớn, nói cô nàng Đinh Tiễn thông minh thì cũng chưa chắc, nhưng nếu nói không minh thì có lúc rất ma mãnh, sẽ đấu trí lại.
Diệp Thường Thanh thích cô, từ nhỏ đều dẫn cô theo bên mình dạy vẽ phác họa, bất ngờ phát hiện ra nha đầu này học rất được, nhưng lúc đó ông còn chưa có thế, nói chuyện không có tí phân lượng, cũng may là nha đầu này cũng thích, nhưng chị của ông lại không muốn phí mớ tiền đó vào con bé, ông cũng không có quyền quyết định con đường tương lai của cô, chỉ có thể thỉnh thoảng dẫn cô đi ra ngoài giải khuây vẽ vời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!