Chương 39: Hôn cậu ấy, hôn cậu ấy đi!

Tất cả cảm xúc như đúng như sai, đều giấu trong mi mắt của năm tháng.

Cậu ấy nói, vậy sau này tôi tìm bạn gái phải để cậu đồng ý là được.

Thế thì cậu chuẩn bị cho việc ở độc thân luôn đi.

—— "Nhật Ký của Tiểu Quái Thú"

Vừa khai giảng năm học mười hai chưa được mấy ngày, bà ngoại của Đinh Tiễn đã bị bệnh nặng, chị cả ở quê gọi đến báo cho Diệp Uyển Nhàn, cần mời hộ lý chăm sóc, nhưng mỗi tháng đều phải chi ra một nghìn tiền phí cho hộ lý, cộng thêm ba anh chị em ở nông thôn, mỗi người mỗi tháng còn phải bỏ ra hai trăm.

Lúc ấy nhà họ Đinh nghèo thảm hại, không có tiền gửi hàng tháng, Diệp Uyển Nhàn lại mới nghỉ việc đang ở nhà chờ đi làm, cộng thêm một nhà bốn miệng ăn, hai vợ chồng bàn bạc một phen, làm như thế còn không bằng mình về quê chăm sóc, cần gì phải tốn tiền. Nhưng bà mà đi thì hai đứa trẻ không biết làm sao, bố Đinh giám sát ở vùng khác, nửa năm không về nhà được mấy hồi, mà cũng rất đúng lúc, hôm đó Lý Cẩm Hội đánh bài với mấy vị phu nhân ở nhà họ Tưởng, Diệp Uyển Nhàn thuận miệng nhắc đến, Lý Cẩm Hội hào phóng bày tỏ: "Uyển Nhàn này, Tiễn Tiễn đã học mười hai rồi, không chịu nổi một hồi dày vò của nhà cô đâu, quả thật không được, để chị với lão Chu chăm sóc giúp cô."

Lý Cẩm Hội luôn nổi tiếng nhiệt tình ở trong con hẻm, từ nhỏ được bố mẹ cưng chiều, kết hôn rồi thì được chồng và con trai cưng chiều, không hề có lòng phòng bị với bất cứ ai, chuyện nhà ai cũng thích quản như thế, chứ đừng nói đến việc ông nội hai nhà có giao tình với nhau, lời kia nói ra rất khẳng khái, khiến Diệp Uyển Nhàn nghe mà cảm động, do dự nói: "Như thế, có phải làm phiền chị quá không?"

Lý Cẩm Hội xếp bài lại, chân thành kéo tay Diệp Uyển Nhàn nói: "Không phiền chút nào hết, vừa hay con bé cùng lớp với Tư Việt, cứ để hai đứa nó đi học chung đi."

Diệp Uyển Nhàn kích động, lệ nóng tràn đầy: "Ôi!"

Thé là, tối hôm đó Đinh Tiễn bị mẹ thu xếp hành lý ném đến nhà họ Chu, còn Diệp Uyển Nhàn dẫn theo con trai đi suốt đêm về thôn Diên Bình, đến trước giường mẹ tẫn hiếu, trước khi rời đi, Diệp Uyển Nhàn còn nói thẳng với Đinh Tiễn: "Lần này mẹ đi rất lâu, mày ở tạm nhà họ Chu trước, bà ngoại bị bệnh nặng, mẹ phải về báo hiếu, còn cả mấy người nhà bà ngoại mày nữa, mấy cậu của mày đó cứ nhìn chằm chằm, vốn cậu nhỏ mày muốn chi tiền ra, nhưng tao đã quá quen với tính toán của cậu nhỏ mày rồi, lần này mẹ về sẽ bảo bà ngoại để lại nhà cho mẹ, mẹ theo trước hầu sau như thế, đâu thể để chăm sóc vô ích được đúng không? Mày ở nhà họ Chu phải ngoan ngoãn nghe lời đấy, đợi mẹ về."

Đinh Tiễn chớp chớp đôi mắt đầy mù mờ, đột nhiên nhận ra, vào lúc bà ngoại bị bệnh nặng đây, dường như tất cả mọi người đều lật mặt thật với nhau.

"Mẹ ơi, con có thể không đến nhà họ Chu được không?" Cô thấp giọng mở miệng.

"Mẹ với ba mày không có ở đây, mày ở một mình bố mẹ đều không yên tâm. Chỉ là tạm thời thôi, mẹ sẽ cố về sớm." Diệp Uyển Nhàn cúi người xuống, nắm lấy vai cô nói, "Có phải lo lắng Chu Tư Việt bắt nạt không? Yên tâm, dì Chu mày có nói rồi, sẽ giúp mày."

Đinh Tiễn lắc đầu.

Chỉ đơn giản là cô ghét "ăn nhờ ở đậu", ở trong nhà người khác, ăn đồ của người khác, dùng đồ của người khác thì tay ngắn hơn người khác, chỉ riêng điều đó thôi đã đủ để cô không ngốc đầu lên được rồi, huống gì đối tượng còn là Chu Tư Việt cô thích.

Nhưng thế giới của người lớn không cho phép con nít biện bạch.

Diệp Uyển Nhàn vội nói đôi câu rồi đưa con trai đi, một mình Đinh Tiễn đờ người ngồi trên salon một lúc lâu, mãi đến khi có người tới gõ cửa.

Chu Tư Việt ăn mặc rất nhẹ nhàng, cả người là bộ đồ thể thao ở nhà, trên cổ còn lủng lẳng headphone màu đen, mới chạy bộ với Tưởng Trầm về, thấy bên trong tối om, một tay túm tóc nói, "Sao không bật đèn lên?"

"Cậu đến đây làm gì?"

"Mẹ tôi bảo tôi đến đón cậu."

Đinh Tiễn mở cửa ra, xoay người đi vào trong, đặt mông ngồi lên ghế: "Tôi không đi."

Chu Tư Việt không khách khí vỗ xuống đầu cô, "Làm gì đấy, đến nhà tôi mà cậu còn tủi thân hả."

"Tôi không có ý đó, cậu đừng nghĩ nhiều."

Đinh Tiễn cụp mắt, thấp giọng nói.

Chu Tư Việt đứng dựa vào tivi, hai tay đút trong túi, dáng vẻ trang nghiêm như người lớn nhỏ, nói: "Vậy cậu có ý gì?"

"Chu Tư Việt, nếu như mẹ cậu bị bệnh, cậu có đưa ra điều kiện vào lúc dì ấy đang bệnh không?"

"Điều kiện gì?" Chàng trai hơi nhíu mày.

"Di sản."

Chàng trai nhướn mày, ước chừng có thể đoán được ý của Đinh Tiễn, nhưng chưa kịp chờ cậu mở miệng, Đinh Tiễn đã nói: "Trước kia tôi thấy một câu chuyện ở trong sách, đại khái nói là, có một ông bố vào lúc trung niên thường xuyên đánh chửi bố ông ta, để mặc ông cụ đói, không cho ăn cơm ngủ nghỉ, đợi lúc ông ta về già, con trai ông ta cũng thường xuyên đánh đấm ông ta, lại còn rất hùng hồn vừa đánh vừa kia "trước kia ông cũng đánh ông nội như thế thôi."

cứ như thế đời này truyền đến đời khác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!