Chương 38: Quả nhiên thời niên thiếu không thể gặp người quá tốt đẹp (2)

Con thuyền yêu sớm này, sớm muộn gì cũng sẽ lật.

Nhưng với tiền đề là,

Mình phải lên thuyền trước.

—— "Nhật Ký của Tiểu Quái Thú".

Khổng Sa Địch và Tống Tử Kỳ đang yêu nhau.

Nhận được tin tức này, Đinh Tiễn mở to cặp mắt nhìn cô gái thẹn thùng trước mặt, bỗng chốc không hiểu nổi, mặt Khổng Sa Địch đỏ rực, trông giống như trái táo chín.

"Yêu sớm hả?" Đinh Tiễn lấy lại tinh thần, thấp giọng hỏi.

Khổng Sa Địch ra dấu suỵt suỵt, "Gần đây Lưu Giang hay để ý tới, cậu phải giúp tớ giữ bí mật."

Đinh Tiễn trịnh trọng gật đầu, mím chặt môi.

"Yên tâm đi, tớ sẽ không nói cho người khác biết đâu, chẳng qua là, các cậu… sao bỗng nhiên lại…"

Khổng Sa Địch lộ ra nụ cười đắc ý, "Không phải đợt trước có nam sinh ở Thập Bát Trung theo đuổi tớ à, sau đó tên Tống Tử Kỳ liền giễu cợt tớ các kiểu, tớ cảm thấy tình hình không ổn lắm, vậy là liền chủ động xuất thủ, không ngờ đạo hạnh tên đó kém như vậy, tớ còn tưởng cậu ấy là tay lão luyện tình trường nữa chứ…"

Đinh Tiễn ngây người như phỗng vỗ tay: "Lợi hại."

Khổng Sa Địch nói nhỏ một tiếng,"Cậu phải nhanh chân hơn đấy, chớ để bị người ta thừa dịp chen vào."

Đinh Tiễn cúi đầu, liếc nhìn về phía của người nào đó mà lòng thầm oán, người như Chu Tư Việt, chắc sẽ không yêu sớm đâu.

Khi Tống Tử Kỳ biết được có một tên lưu manh bên thập Bát Trung theo đuổi Khổng Sa Địch, phản ứng đầu tiên là cười nhạo, công kích Khổng Sa Địch một hồi, nói xem cái đồ như cậu thì thu hút được cái đuôi thối gì kìa? Lần này Khổng Sa Địch lại tỏ ra khinh thường, bày tỏ, ngay cả cái đuôi thối cậu cũng không có, vậy còn nói tôi làm gi?

Hai người cứ như vậy chiến tranh lạnh một tuần.

Cho đến hồi cuối tuần ở KTV, Tống Tử Kỷ và bọn Tưởng Trầm thuê một phòng, có người nói thấy Khổng Sa Địch, tiểu nha đầu kia ăn mặc rất đẹp, vóc dáng càng ngày càng đẹp. Tống Tử Kỳ đang ngồi trên ghế mệt mỏi rã rời, nghe được lời này, không nhịn được nói đùa: "Cái thân hình đậu đỏ kia thì có gì đẹp mà nhìn?"

Người nọ còn nói: "Đừng nói chứ, mặc váy ngắn… cùng mấy thằng Thập Bát Trung đang hát karaoke đấy."

Ngay lập tức Tống Tử Kỳ mở mắt ra, "Đám người Lục Hoài Chinh?"

Người nọ gật đầu, đúng thế, nhưng không thấy anh Lục đâu, chỉ thấy thằng nhãi lần trước đứng ở cổng trường chờ Khổng Sa Địch mà thôi.

Xế chiều hôm đó, Tống Tử Kỳ đẩy người ở phòng bên cạnh ra ngoài, vừa kéo ra đến cửa đã mắng xối xả một trận: "Não cậu bị úng nước, đổ phân chó vào trong đấy hả? Đi theo bọn chúng làm cái gì? Còn chê mình có nhiều đuôi chưa đủ hay sao hả? Ăn mặc như thế làm gì hả, tôi thấy giờ cậu trang điểm như thế có thể ra phố đi hát rong được rồi đấy…"

Mắng cho đến khi Khổng Sa Địch khóc, hu hu ngồi sụp xuống đất lau nước mắt, cũng không thèm nhìn cậu.

Tống Tử Kỳ không thương hoa tiếc ngọc tí nào, kéo người người từ dưới đất đứng lên, lôi đi về nhà, vừa lôi vừa đe dọa: "Không cho phép khóc nữa, còn khóc là tôi nói cho bố mẹ cậu biết."

"Cậu là tên khốn khiếp!"

"Tôi khốn khiếp hay không tự bản thân biết, ngược lại cậu ấy, không giống gái ngoan gì cả…"

Khổng Sa Địch nóng nảy, nhấc chân đạp cậu ấy: "Cậu cút đi."

"Cậu kêu tôi cút thì tôi cút chắc? Thật quá mất mặt, hơn nữa quan hệ của chúng ta là gì hả, dựa vào đâu mà cậu bảo tôi cút thì tôi liền cút?"

"Vậy cậu dựa vào đâu mà đòi quản tôi, tôi yêu ai hay chơi với ai, cậu có tư cách gì can thiệp vào?"

Hai người cứ như vậy ồn ào một trận đến đầu hẻm, ánh chiều tà chiếu rọi sau lưng, giống như tấm màn che trời, bóng dáng hai người thiếu niên không ngừng nhốn nháo trên đường, khi đi tới đầu hẻm, Tống Tử Kỳ bỗng dừng lại, cúi đầu nhìn cô, hơi cúi đầu khom người, cười đểu giả nói:

"Được rồi, nếu như cậu đã nói vậy, thì giờ tôi xác định luôn quan hệ của chúng ta, miễn cậu mẹ nó lại ra ngoài phóng túng…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!