Chương 37: Quả nhiên thời niên thiếu không thể gặp người quá tốt đẹp (1)

Năm tháng ơi, xin mày nhất định phải đối xử tử tế với chàng trai ấy.

—— "Nhật Ký của Tiểu Quái Thú"

Lớp xã hội vừa tan giờ thể dục, một đám học sinh tụ tập trên sân bóng xanh mướt, xuyên qua đám đông, Đinh Tiễn nhìn thấy hai bóng lưng hiếm khi đứng chung với nhau, cô thôi cười, chân dừng bước, định xoay người đi về thì bị người ta vỗ lên bả vai, bỗng Vưu Khả Khả xuất hiện từ sau lưng cô, ánh mắt vượt qua vai cô nhìn ra sau với vẻ sâu xa, sau đó lại thôi nhìn, cố ý lớn tiếng nói: "Đinh Tiễn à, cậu ở đây làm gì thế?"

Đúng như dự đoán, hai người ở phía sau đồng thời quay lại.

Đinh Tiễn vội trốn ra sau lưng Vưu Khả Khả, hận không thể bóp chết nha đầu này, nhưng Vưu Khả Khả chẳng để ý chút nào, chớp mắt với cô, nhỏ giọng nói: "Trốn ở đây làm gì, mau đi tuyên bố chủ quyền đi chứ, với tớ thì hùng hồn thế, mà sao đổi thành cô ta thì cậu lại sợ vậy?"

Sợ cái quỷ ấy, chẳng qua là chưa nghĩ ra nên nói gì thôi.

Vưu Khả Khả lại nói: "Tớ nghe nói, người nào đó nhà cậu đấy, trước kia có quan hệ với Dương nữ thần lớp bọn tớ —— " Câu sau không nói nữa, chỉ ném cái nhìn "cậu hiểu mà" qua cho cô.

Đinh Tiễn sợ hãi trong lòng, nhìn sang lần nữa, Dương Thuần Tử đã cầm nước đi đến bên này, lúc đi ngang qua hai người, cô ấy còn cười với Đinh Tiễn, nụ cười dịu dàng như lông chim én, từng chút đánh hạ nội tâm của Đinh Tiễn, một cô gái tốt như vậy, cô lại còn ở đây ghen cái gì?

Đinh Tiễn ngước mắt cười, to gan nhìn lại, nhìn theo cô ấy ra khỏi sân bóng.

Cùng lúc đó, bên tai truyền đến một câu: "Giả tạo."

Đinh Tiễn chợt quay đầu lại, nhìn Vưu Khả Khả khoanh hai tay trước ngực: "Sao thế?"

Vưu Khả Khả dẩu môi: "Cậu không cảm thấy cô ta giả lắm hả? Dù vui hay không vẫn là một vẻ đấy, cứ như ở trên mình một nấc vậy, nhìn mà buồn nôn."

"Đúng là cậu có thể làm bạn tốt với Khổng Sa Địch đấy."

"Vì sao?"

"Đều thiển cận như nhau."

Đinh Tiễn dứt lời thì bị Vưu Khả Khả đập vào đầu một cái, "Mẹ kiếp, bà đây giúp cậu, cậu còn nói tớ thiển cận à?"

Đinh Tiễn đau điếng, bất tri bất giác ý thức được Vưu Khả Khả đang bất bình thay mình, thế là vội che đầu xin lỗi cô ấy: "Xin lỗi cậu mà, tớ không cố ý nói cậu như thế, chẳng qua là tớ cảm thấy, cậu giống với Sa Địch quá."

Vưu Khả Khả nhỏ giọng nói: "Vì giống nên mới không thể làm bạn, con bé Nha Địch đó gần đây thế nào rồi?"

Đinh Tiễn sửa lại: "Là Sa Địch."

"Sao cũng được."

Vưu Khả Khả vung tay thờ ơ nói, vừa nói xong thì khóe mắt trông thấy có người ôm bóng đi đến, lập tức thức thời xoa đầu Đinh Tiễn, "Đi đây, lần sau nói chuyện tiếp nha."

Chu Tư Việt ôm bóng, dừng lại ở trước mặt cô, một tay đút túi từ trên cao nhìn xuống cô, "Sao cậu không ở trên lớp mà chạy ra đây làm gì?"

Đinh Tiễn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cậu không chút tránh né: "Còn cậu? Cúp học hai tiết, cậu ở đây làm gì?"

Chu Tư Việt nhếch môi, ánh mắt nhìn đi chỗ khác, bỗng đặt bóng lên ngón trỏ rồi lấy một tay khác vỗ nhanh, dáng vẻ không chút đểm xỉa, biểu diễn màn xoay bóng đơn ở trước mặt cô, thờ ơ nói: "Ra đây hóng gió, sao nào? Bộ cũng muốn xen vào chuyện này hả?"

Thái độ phất phơ của cậu lập tức chọc giận Đinh Tiễn, cô đập vào quả bóng rổ đang quay từ từ trên tay cậu như trái địa cầu, Chu Tư Việt sửng sốt, nhìn bóng lăn xuống khỏi tay mình, bịch một tiếng rơi trên đất rồi xoay tại chỗ mấy vòng, sau đó chậm rãi dừng bên chân cậu.

Cậu đút hai tay vào túi quần, đang định nổi cáu thì nghe thấy cô gái đối diện lạnh lùng lên tiếng: "Cậu có biết điều đó rất ảnh hưởng đến người khác không hả?"

"Tôi ảnh hưởng đến ai?"

Cậu đứng thẳng che khuất ánh nắng sau lưng, mỗi sợi tóc tựa như đều được nhuộm màu, thiếu niên anh khí vô cùng.

"Tôi…" Đinh Tiễn chợt phát hiện cậu đang híp mắt, không biết là vì bị chói hay nghe thấy chữ "tôi" của mình dọa sợ, mà cô khẽ cúi đầu, vẻ hung hăng ban nãy đã tiêu tan: "Tôi… bọn tôi đều rất lo cho cậu, sợ cậu…"

"Sợ tôi thế nào? Sợ tôi nghĩ không thoáng hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!