Khai giảng lớp mười một, lại lần nữa chia lại lớp, dựa theo kết quả của kỳ trước chọn ra một trăm người, chia thành hai lớp trọng điểm, tuy thay đổi không lớn nhưng lại có vài khuôn mặt mới, phần lớn là nam sinh. Mỗi học sinh nam mới đến đó đều có sự tò mò vô hình về Chu Tư Việt, nghĩ đủ mọi cách muốn hỏi thăm chút ít với thành viên cũ.
Không biết sao mà tiếng đồn về Chu Tư Việt quá tốt, mọi người đều nhất trí đưa ra một câu trả lời —— là đại thần toán học rất dễ tiếp cận.
Khiến người ta kinh ngạc nhất là, Dương Thuần Tử lại chọn ban xã hội.
Bớt đi một đối thủ cạnh tranh, rốt cuộc Khổng Sa Địch đã trở thành hoa khôi duy nhất trong lớp, nhưng Đinh Tiễn lại cảm thấy hình như cô ấy không được vui cho lắm, suốt ngày uể oải, cải vã với Tống Tử Kỳ cũng mất đinh tinh thần phấn chấn của những ngày qua.
Tuần thứ ba của tháng chín là ngày diễn ra cuộc thi toán học toàn quốc, hiển nhiên Chu Tư Việt lại vào trạng thái điên cuồng giải đề, không ngừng có bạn học mới tới chào hỏi tán gẫu, nhưng đều bị Đinh Tiễn cản lại ở ngoài cửa.
"Xin lỗi, cậu ấy sắp phải thi rồi, lần sau lần sau nha ——"
Mỗi khi tới thời điểm này, trong lúc cấp bách Chu Tư Việt sẽ tranh thủ ngẩng đầu cho cô cái ánh nhìn chỉ hai người mới hiểu. Buổi tối Đinh Tiễn trốn vào chăn, bị ánh mắt đó quấy phá ngủ không yên, đạp chân siết chặc chăn vui vẻ lăn lộn.
Thỉnh thoảng ai người sẽ cùng ăn cơm ở quán ăn bên ngoài trường học, Đinh Tiễn sợ lãng phí thời gian của cậu, không chịu đi, nhưng cậu lại ném đề thi qua một bên, đứng lên đút tay vào túi mà đi, "Cũng không mất nhiều thời gian."
Lúc ăn cơm, cậu chỉ chuyên chú lọc rau thơm ra, lọc xong thì cầm đũa gõ nhẹ lên thành chén, gắp hết rau bỏ đi, rồi lúc này mới yên lòng mà cắm cúi ăn.
Không ăn rau thơm.
Đinh Tiễn thầm nhớ kỹ trong lòng.
Bỗng nhiên, trong chén có thêm một miếng cá, Đinh Tiễn ngẩng đầu nhìn cậu, trong ánh mắt truy tìm của cô, thiếu niên mất tự nhiên cúi đầu ăn cơm trong chén, "Mau ăn đi."
Cô gắp thịt cá bỏ vào miệng, thấp giọng nói: "Cám ơn."
"Không dám."
Câu cửa miệng cậu thường dùng.
Chu Tư Việt không nói nhiều, ăn cơm rất nhanh, không tới hai đũa đã ăn xong, sau đó lười biếng dựa ra sau ghế, ánh mắt thản nhiên chờ cô, câu được câu không trò chuyện mấy chuyện trong lớp cùng cô.
Đinh Tiễn cũng tận lực đáp lại: "Cậu có biết gần đây có người theo đuổi Sa Địch không?"
Chu Tư Việt nhướn mày, "Tên nào mắt kém thế?"
Đinh Tiễn trừng cậu, cầm chén cơm lên tranh cãi với cậu: "Thích Sa Địch sao lại là mắt kém được? Vậy thì thích ai mới tinh mắt chứ?" Cô tức giận trợn mắt nhìn cậu, trong đầu đột nhiên xuất hiện một cái tên, liền bậc thốt ra: "Dương Thuần Tử à?"
Nói rồi mới ý thức được mình đang nói cái gì, nhưng lời nói ra như bát nước đổ đi, không thể hốt về.
Chu Tư Việt dựa vào ghế, biểu cảm có phần kìm nén, cậu ho khan, "Tôi không có nói như vậy, cậu đừng có ảo tưởng vớ vẩn nữa."
"Cậu không nói tôi cũng biết."
Đinh Tiễn nhỏ giọng thì thầm.
Chu Tư Việt nhíu mày: "Cậu biết cái gì?"
"Không phải trước kia cậu và Dương Thuần Tử…"
Từng hẹn hò.
Lời còn chưa nói hết thì đã bị người đối diện ngắt đứt, "Cả ngày đầu óc cậu chỉ nghĩ có vậy thôi hả?"
Nhìn thiếu niên đối diện mặt đầy sát khí, Đinh Tiễn cảm thấy mình nhục nhã, khẽ cúi đầu, không lên tiếng nữa, cũng không để ý đến cậu, hệt như chú đà điểu chịu oan ức, hận không thể cúi đầu vào chén cơm.
"Này."
Chu Tư Việt nhìn cô chằm chằm một hồi, bỗng nhiên nghiêng người về phía trước, dựa theo dọc bàn, nhìn thẳng vào mắt cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!