Ai mà chẳng thích mùa xuân, cái mùa ngát xanh một màu, ve kêu râm ran, hoa bung cánh nở rộ lại tràn đầy hy vọng.
Thế nhưng hôm nay, bỗng mình quyết định sẽ thích mùa đông chóng vánh này.
—— "Nhật Ký của Tiểu quái Thú"
Người nọ đứng trong bóng tối, bóng người cao ráo uể oải vùi mình trên ghế salon, vẫn là chiếc áo khoác bóng chày đó, chỉ có điều ở trong có thêm áo len mỏng màu xám tro, giọng điệu có phần mệt mỏi: "Đợi tôi làm gì."
Khổng Sa Địch cầm micro, nhìn sang Đinh Tiễn rồi lại hét: "Ai biết được chứ, Tiễn Tiễn bọn tôi chính là mê —— "
Micro bị Đinh Tiễn nhanh tay cướp lấy, dưới ánh đèn u ám liếc xéo Khổng Sa Địch một cái, lúc này Khổng Sa Địch mới kịp ý thức được mình đang nói gì, thế là vồn vã ôm cánh tay Đinh Tiễn lấy lòng, nhỏ giọng cầu xin: "Em sai rồi chị ơi, chị đánh em đi.
Đinh Tiễn gạt tay cô ấy ra, không để ý đến.
Khổng Sa Địch không chịu cứ nhào người qua, chỉ trong chốc lát, Đinh Tiễn không đỡ nổi sức lực bám người của cô ấy, không bao lâu cả hai lại ôm nhau cười khanh khách, Đinh Tiễn bất đắc dĩ nói: "Để xem sau này ai chịu nổi cậu đây."
Tống Tử Kỳ quay đầu nhìn Chu Tư Việt nhắm mắt nghỉ ngơi.
"Không hát hả?"
Chu Tư Việt rất mệt, theo bản năng lắc đầu.
Tống Tử Kỳ cười: "Cũng đúng, tốt nhất là cậu đừng có hát, dễ mất fans lắm."
Chu Tư Việt đạp cậu ta một cái, đến một lời thừa thải cũng không có, thật sự rất mệt.
Trong phòng bao, bỗng có người nói: "Đặng Uyển Uyển, bài cậu này —— "
Đặng Uyển Uyển đi đến cầm micro, đứng bên cạnh Chu Tư Việt, bắt đầu làm bộ làm tịch hắng giọng, "Lâu rồi chưa hát bài này, không biết có thể tìm được cảm giác không nữa."
Theo bản năng Khổng Sa Địch nhìn Đinh Tiễn một cái.
"Có người bắt đầu thể hiện rồi đấy, cậu cứ không nắm cho chặt đi."
Đinh Tiễn cáu kỉnh trong bụng, tớ thể hiện cái gì đây chứ, tớ hát chẳng khác gì gấu cả ——
Chưa từng vào KTV thế này bao giờ, nên kỳ thực Đinh Tiễn cũng không biết mình hát có hay không, lúc nhỏ Diệp Uyển Nhàn để cô biểu diễn mấy lần trước mặt bạn bè thân thích, phản ứng cụ thể thì không nhớ rõ lắm, chỉ là từ đó không cho cô biểu diễn lần nào nữa, đến khi đi học, cô cũng không phải người thích thể hiện, trong giờ nhạc cũng đa số là hợp ca toàn lớp, nên càng không biết tài nghệ của mình đến đâu.
Cô chìa tay ra: "Bia."
"Hả?"
"Uống thêm hai hớp nữa, tăng thêm can đảm."
Khổng Sa Địch mò mấy chai bia nồng độ thấp ở bên cạnh, không yên tâm đưa cho cô: "Hai hớp thôi đó."
Hai hớp xuống bụng, Đinh Tiễn nhấp miệng, ý, ngon thật đấy ——
Cô cầm chai bia lên nhìn, lại thêm hai hớp nữa.
Đợi khi Khổng Sa Địch hát xong quay lại thì đã cạn nửa chai bia, thế mà Đinh Tiễn vẫn chưa thỏa mãn uống thêm.
"Được rồi, đừng uống nữa, tớ chọn cho cậu bài Bắc Bán Cầu Cô Đơn rồi đấy, hát hay vào nhé."
Đặng Uyển Uyển hát rất hay, sau khi cô ấy hát xong, tất cả đều nhao nhao bảo sang năm cô ấy mau đi thi Thập Giai Ca Thủ* đi, Đặng Uyển Uyển mắc cỡ đỏ mặt nói: "Đã múa rìu rồi." Nhưng ánh mắt vẫn cứ khóa chặt vào Chu Tư Việt.
(*Thập Giai Ca Thủ là cuộc thi hát do đại học Bắc Kinh tổ chức từ năm 1986 đến nay.)
Đinh Tiễn cầm chai bia, mở ti hí mắt, lại ngửa đầu uống ực hớp nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!