Chương 33: Khen cậu, tôi cũng có vinh quang

Diệp Uyển Nhàn hỏi xong mới phát giác, hình như cảm thấy hỏi thẳng một cậu bé như thế thì có phần xấu hổ, vậy là nói: "Có mấy câu dì không giấu được, con bé Tiễn Tiễn này che đậy nhiều chuyện quá, dì cũng hết cách."

"Cháu biết rồi." Chu Tư Việt tỏ vẻ đã biết.

"Hôm nay trường các cháu có học thêm hả?"

Chu Tư Việt nhìn bà, trầm tư suy nghĩ hồi lâu, phản ứng cũng rất nhanh, một tay đút trong túi, một tay khác đưa lên gãi chóp mũi, nói: "Có ạ, học thêm toán, hai tụi cháu cùng học."

Diệp Uyển Nhàn kéo dài tiếng à, "Vậy chắc cháu cũng không biết chuyện của Tiễn Tiễn lắm đâu nhỉ."

"Không ạ."

Diệp Uyển Nhàn thở dài: "Được rồi, dì không làm phiền cháu nữa, mau về nhà đi, cám ơn cháu đã đưa Tiễn Tiễn về."

Từ đầu đến cuối Chu Tư Việt đều rất giữ lễ, với người bằng vai phải lứa thì cậu thích đùa giỡn, nói chêm chọc cười với người ta, nhưng với trưởng bối, dù đối phương có làm người ta khó hiểu đến đâu thì cậu vẫn giữ tôn trọng, chào tạm biệt với Diệp Uyển Nhàn: "Dì khách khí rồi."

Diệp Uyển Nhàn đứng dưới bóng cây đưa mắt nhìn Chu Tư Việt rời đi, bóng lưng của thiếu niên thoáng lay động, rồi biến mất ở cuối con ngõ, lúc này bà mới thở dài, đi vào nhà.

Đinh Tuấn Thông đang dán mắt xem "Tom and Jerry" trên tivi, thỉnh thoảng sẽ ôm bụng lặn lộn cười to ha hả, bà nhìn cửa phòng khép chặt của Đinh Tiễn mà chẳng nói gì, đi tới tắt tivi, lạnh lùng nói với Đinh Tuấn Thông: "Làm bài tập đi."

Đinh Tuấn Thông không nghe, lăn lộn trên salon, lớn tiếng đáp lại, "Sắp xem xong rồi mà…"

Hiếm khi thấy Diệp Uyển Nhàn không chiều cu cậu, lập tức rút phăng phích cắm tivi ra, chỉ vào cửa phòng, "Có đi không hả?"

Thấy bà sắp nổi giận, Đinh Tuấn Thông cũng rất thức thời, ai oán đứng dậy đi giày vào.

Diệp Uyển Nhàn ở sau lưng nói, "Nhân tiện đến phòng chị con xem nó đã ngủ chưa, không ngủ thì hỏi chị con có muốn ăn gì không."

Đinh Tuấn Thông chạy tới gõ cửa phòng Đinh Tiễn rầm rầm rất mạnh, vô cùng quấy nhiễu, lập tức bị Diệp Uyển Nhàn xách ra, "Được rồi, để tự mẹ, con về phòng đi."

Diệp Uyển Nhàn vặn nắm đấm hai lần mà không mở cửa, biết Đinh Tiễn đã khóa trái cửa, bà thừa biết rõ từ trước đến nay con gái mình là con lừa bướng bỉnh, vì xưa nay Đinh Tiễn luôn nghe lời, rất ít khi Diệp Uyển Nhàn phải phí tâm tư với cô, cũng vẫn cảm thấy con gái không cần mình phải bận tâm, nhưng lần này hôm nay, quả thật đã dọa chết bà, vừa nãy ở cửa đã xác nhận với Chu Tư Việt là hôm nay trong trường có học thêm, nay bình tĩnh lại, bà cũng nhận thấy hôm nay mình đã phản ứng quá khích.

Cũng ý thức được rằng, con trẻ trong thời kỳ dậy thì cần được khai thông.

"Con mở cửa ra."

Đinh Tiễn nằm sấp trên giường, gùi đầu vào trong gối, không ngẩng đầu lên mà chỉ đáp: "Con ngủ rồi!"

"Con mở cửa ra đi đã, mẹ nói với con mấy lời."

Con người Diệp Uyển Nhàn cũng vô cùng kiên nhẫn, Đinh Tiễn biết cô mà không ra là bà sẽ không đi, có khi tối nay còn đứng mãi ở ngoài cửa phòng cô.

Cửa mở ra.

Đinh Tiễn cúi đầu, "Mẹ nói đi."

"Hôm nay cắt tóc hết mấy tiền?"

"Năm đồng."

"Mẹ cho con tiền là dùng để ăn cơm mua sách vở, chứ không phải để con cầm đi cắt tóc vớ vẩn, nếu lần sau muốn cắt thì nói trước với mẹ một tiếng, mẹ sẽ trừ trong tiền ăn uống của con."

Bất chợt Đinh Tiễn nhận ra, nguyên nhân bản thân còn quyến luyến với căn nhà này, chính là những lần tình cờ dịu dàng của Diệp Uyển Nhàn, ví dụ như bây giờ.

Không phải trước kia hai người chưa cãi nhau bao giờ, vào lúc Đinh Tiễn còn chưa hiểu chuyện, cô sẽ thường xuyên tranh chiều chuộng với em trai mà chọc giận Diệp Uyển Nhàn, hễ sau mỗi lần hai người to tiếng, Diệp Uyển Nhàn đều cải thiện hơn trước.

"Gần đây còn thấy rõ bảng nữa không?"

Đinh Tiễn lắc đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!