Chương 32: Hay là cậu thu nhận tôi một đêm đi

Edit: LuChan | Beta: Qin Zồ

Vốn không cảm thấy đây là oan ức, nhưng khi cậu hỏi, chuyện không oan ức cũng thành oan ức.

—— "Nhật ký của Tiểu Quái Thú".

Đang vào giờ cơm tối nên trong con hẻm bay ra mùi cơm thơm phức, bụng đói cồn cào.

Khi Chu Tư Việt mở cổng sắt ra, cũng đúng lúc tiểu cô nương ngẩng đầu lên, trên mặt còn sót lại hai giọt nước mắt, mặt đầy tủi thân kinh ngạc nhìn cậu, ánh mắt hai người giao nhau trong không trung khoảng hai giây, rồi như ý thức được điều gì đấy, Đinh Tiễn lại đột nhiên cúi đầu, vội vàng dùng tay áo lau nước mắt đi.

Chứng kiến gương mặt đó của Chu Tư Việt, cô mới giật mình, mình đang làm cái gì vậy, tính đứng lên, nhưng ngồi xổm hơi lâu nên chân tê rần, trái lại ngã mạnh xuống đất.

Chu Tư Việt dựa vào cửa sân bên cạnh tường, ánh mắt nhẹ nhàng liếc cô, cúi đầu cười, hai tay cho vào túi quần, đưa đầu ra hỏi Đinh Tiễn đang ngồi dưới góc tường: "Bị oan ức hả?"

Vốn không cảm thấy đây là oan ức, nhưng khi cậu hỏi, chuyện không oan ức cũng thành oan ức, Đinh Tiễn dứt khoát ngồi dưới đất, cuộn tròn hai chân lại, ôm lấy hai tay, cằm đặt trên đầu gối, thút thít hai tiếng, không đáp lại cậu.

Chu Tư Việt cũng dứt khoát ngồi xổm xuống, cậu ngồi ở cửa sân trên mấy bậc thềm cao, cúi đầu nhìn Đinh Tiễn ở nơi chân tường, lại hỏi tiếp: Đinh Tiễn Cãi nhau với mẹ cậu à?"

Đinh Tiễn ôm chân lắc đầu, mặt đầy tủi thân, mặt đỏ bừng, trong mắt đều là ánh lệ.

"Có biết bây giờ cậu giống gì không?" Chu Tư Việt đứng trên bậc thang, nghiêng đầu nhìn cô.

"Giống cái gì?" Mới vừa khóc xong, nên giọng nói của tiểu cô nương trở nên ồm ồm.

"Vô cùng giống giống một nồi nước sôi sắp bung nắp nồi vậy." Nói rồi còn tự mình vui vẻ, ngồi chồm hổm dưới đất, hai cánh tay buông thõng trước người, đầu vùi vào đó, vui vẻ cười mấy tiếng.

"Chu – Tư – Việt!"

Đinh Tiễn cắn răng trừng mắt nhìn cậu.

Chàng trai vui đủ rồi, đứng lên trực tiếp bước một bước đi đất, đứng trước mặt Đinh Tiễn, kéo người ngồi dưới đất dậy, "Được rồi, mấy tuổi đầu rồi mà còn ngồi trên đất hả, không thấy bẩn à?"

"Đi vào với tôi."

Chu Tư Việt nói xong liền dẫn đầu đi vào trước.

Đinh Tiễn vỗ bụi trên quần áo, đi theo sau, lại nghe thấy người ở trong nói một câu: "Đóng cửa lại."

Lúc này cô mới để ý, Chu Tư Việt chỉ mỗi mặc áo T

-shirt mà đi ra, khi nắm lấy cô, tay cậu lạnh như băng.

Đây là lần thứ ba cô tới nhà họ Chu, tâm tình có phần thay đổi, cả chú Chu và Chu phu nhân đều không có ở đây, Đinh Tiễn biết rõ nhưng vẫn cứ hỏi: "Dì đâu rồi?"

Chàng trai cao lớn đang đứng trước bàn rót nước, nghe tiếng hỏi thì bỗng thu bình nước, quay đầu nhìn cô với ý vị thâm sâu, rồi lại quay trở lại, giọng lạnh nhạt: "Đi công tác."

Ánh mắt rõ ràng châm chọc kia làm Đinh Tiễn cảm thấy như mình ra vẻ quá.

Cô không phải kẻ ngốc, Chu Tư Việt cũng không phải kẻ ngốc, ngay buổi tối, cô lại chạy tới trước cửa nhà người ta khóc, còn không phải là biết nhà cậu không có người sao? Lúc sáng đứng ở của quán internet cô cũng dựng lỗ tai lên nghe thấy mọi người nói chuyện rồi, chú Chu và Chu phu nhân đã đi công tác.

Nghĩ ngợi một hồi lại thấy không còn gì nói, thế là, một lần nữa kiếm chuyện để nói, "Lhông phải dì không đi làm nữa à?"

Chu Tư Việt đưa nước tớicho cô, còm bản thân thì đi tới sofa ngồi xuống, hời hợt nói qua: "Bố tôi đi đâu, mẹ tôi đều thích đi theo cả."

"Tình cảm của bố mẹ cậu tốt thật."

Đinh Tiễn cầm ly nước, để trước ngực, thỉnh thoảng nhấp hai ngụm làm ấm dạ dày.

"Tình cảm của bố mẹ cậu không tốt à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!