Cái danh xưng "nắp nồi" còn theo Đinh Tiễn một thời gian, ngay cả mấy cậu bạn bên cạnh Chu Tư Việt cũng biết tiểu thư nắp nồi này.
Không lâu sau mấy cậu trai Thập Tam Trung ở ngoài cửa lúc nãy đều biết biệt danh của Đinh Tiễn, nhiều lần tình cờ gặp phải ở ngoài trường, cũng không nhịn được trêu cô: "Này, nắp nồi của Tư Việt."
Con trai mặt dày, đùa giỡn không điểm dừng, Đinh Tiễn chỉ biết tránh né, trong tiềm thức, cô tự cảm thấy mình không có cách nào qua lại với đám thiếu niên bất lương kia được, mặc dù trong đó có một người rất tuấn tú, ngay đến Khổng Sa Địch cũng nhắc tới khá nhiều lần, nhưng nam sinh đó lại không nói gì nhiều, mỗi khi tất cả đều đùa cợt thì chỉ có cậu ta đứng một bên hút thuốc, nơi khóe miệng treo nụ cười giễu cợt.
Nam sinh kia cũng là một truyền kỳ, nghe Chu Tư Việt, trước kia thành tích của cậu ta rất tốt, sau khi cha mẹ ly hôn thì bắt đầu bỏ học, đến cả thi vào cấp ba cũng bỏ, cuối cùng vẫn bị cô của cậu ta cố nhét vào Thập Bát Trung cho bằng được.
Vào Thập Bát Trung cũng chẳng khác gì vào trường nghề, nếu muốn vào đại học chính quy thì không thể nào, trừ phi là vào đại học nghệ thuật.
Khổng Sa Địch luôn cảm thấy đáng tiếc, dáng dấp đẹp trai như thế, nếu ở Tam Trung thì cũng là một nhân vật quan trọng.
Ánh đèn trong quán bida mờ mờ, Tống Tử Kỳ xách cây cơ, lấy mấy trái bi nằm trong lỗ ra xếp thành hình tam giác, vừa xếp vừa miệt thị: "Một núi không thể có hai hổ, Tam Trung có tôi là được rồi, cần nhiều nhân vật quan trọng như thế làm gì?"
Khổng Sa Địch khinh thường hừ một tiếng, "Cậu mà là nhân vật quan trọng gì chứ? Chu Tư Việt còn tính, chứ đến cậu thì cả sợi lông cũng không được tính."
Tống Tử Kỳ thấp giọng mắng: "Nha đầu chết tiệt." Sau đó vung cơ như để trút giận, mấy quả bi bắn đi khắp nơi hệt hoa nở, Đinh Tiễn cảm thấy ánh mắt kia thật dữ dằn, nhất định đã coi bi trên bàn là Khổng Sa Địch mà đánh rồi.
Chu Tư Việt chọn cơ xong thì đưa cho cô, khẽ nghiêng đầu với cô, ném một cái nhìn qua, "Thử xem sao."
Dưới ánh đèn mờ tối, chẳng hiểu sao Đinh Tiễn lại cảm thấy cả ánh mắt lẫn giọng cậu trở nên thật dịu dàng.
Hôm nay cậu ăn mặc quá đỗi điển trai, làm Đinh Tiễn cảm thấy quả đầu nắp nồi của mình quá mức sát phong cảnh, mấy lần muốn vào nhà vệ sinh buộc tóc lên, nhưng Khổng Sa Địch lại vỗ ngực bảo đảm với cô, tuyệt đối rất đẹp.
Vào lứa tuổi chưa có gout thẩm mỹ ấy, cô quyết định tạm thời tin tưởng Khổng Sa Địch trước.
Vốn cứ tưởng cậu sẽ đánh trước một ván với Tống Tử Kỳ, nào ngờ cậu lại vô cùng phong độ galant, cũng chẳng để mặc hai cô mà trực tiếp đưa cây cơ cho cô, "Tôi không biết đánh."
Cậu chàng dựa vào bàn bida, nghiêng người cầm lấy cục lơ màu xanh, hờ hững nói: "Tôi dạy cậu."
Vừa nghe thấy bên này muốn dạy, Khổng Sa Địch cũng gào hét ầm ĩ, bị Tống Tử Kỳ xách xuống, "Cậu đợi lát nữa đi, hai người sao dạy được?"
"Cậu dạy tôi không được à?"
Tống Tử Kỳ liếc cô, "Chị hai à, phải có người đánh làm mẫu thì mới dạy hiểu được đấy biết chưa? Hai cậu đánh lộn xà lộn xộn, chẳng biết phải dạy đến tháng năm nào nữa."
"Xí, cậu ngứa tay muốn đánh thì có."
Bên kia cãi cọ không thể tách ra.
Còn bên này đã tay nắm tay bắt đầu chỉ dạy rồi.
Chu Tư Việt lĩnh ngộ chuyện bida này rất nhanh, lần đầu tiên đi đánh với Tống Tử Kỳ và Tưởng Trầm, vừa cầm trong tay là biết ngay rồi, không cần ai dạy cả, đánh mấy ván, cả hai đã không phải là đối thủ nữa, bây giờ cậu đang ở trong trạng thái Độc Cô Cầu Bại, ai đánh với cậu cũng thua cả, nếu vấp phải lúc xui xẻo thì cậu còn có thể một lượt đánh hết bi vào lỗ, cho người đó thua ngay.
Quá trình chỉ dạy cũng rất đỡ lo, Chu Tư Việt nói gì cô đều có thể hiểu cả, chỉ là lần nào thực hành cũng không được, đỉnh đầu bị trượt, đánh không trúng bi.
Chu Tư Việt vắt chéo tay trước ngực thở dài, lại lần nữa đánh vào bi trên bàn, bày xong vị trí của bi đỏ với bi đen, quay về phía lỗ, "Nào, thử lại lần nữa."
Đinh Tiễn hít sâu một hơi, nín thở, dùng sức vung cây cơ lên ——
Lại không trúng.
Chu Tư Việt đứng dựa vào bàn, hết sức kiên nhẫn lại dịu dàng dùng ánh mắt khích lệ cô.
Tay cô không có sức, thọc cơ một cái là lại lắc tay, trong một lần không thể đánh trúng bi trắng, xuất cơ dễ bị lệch, toàn là bi trắng tự xoay tại chỗ hai lần. Đa phần Chu Tư Việt chỉ dạy đều đứng dựa vào bàn dùng miệng nói, thỉnh thoảng lại đưa tay sửa tư thế của cô, người vừa dựa vào là Đinh Tiễn lại căng thẳng, tim đập thình thịch, tai đỏ bừng, lặng lẽ nghiêng đầu nhìn cậu, chàng trai đang chuyên chú nhìn bi trên bàn với cây cơ, rồi lại nhìn tư thế của cô.
"Trong toán có phương pháp bán cầu, đã nghe bao giờ chưa? Điểm đánh chính xác là nằm trên đường kéo dài giữa tâm lỗ và tâm bi mục tiêu, cách tâm bi mục tiêu vị trí một quả bi, rồi nhắm vào điểm này mà đánh, cơ bản cũng có thể lọt lỗ." Chu Tư Việt khẽ cúi người, vừa giải thích vừa cầm bi trắng và bi mục tiêu đặt lên bàn, ngón tay vạch một đường giữa hai trái bi, rồi lại nghiêng đầu nhìn Đinh Tiễn, "Hiểu chưa?"
Ánh mắt bỗng quét đến, hai người bất ngờ chạm mắt nhìn nhau giữa không trung, dừng lại một giây, hai giây…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!