Edit: LuChan | Beta: Qin zồ
Nếu một người đàn ông vì bạn mà xịt keo vuốt tóc trước khi ra ngoài, thì mẹ nó bạn còn lề mề cái gì nữa?
—— "Nhật ký của Tiểu Quái Thú".
Chỗ ngồi trong kỳ thi giữa kỳ là căn cứ vào thành tích kiểm tra chất lượng để xếp, Chu Tư Việt và Đinh Tiễn chỉ cách nhau trước sau có một bàn, có cậu ngồi trước, Đinh Tiễn an tâm một cách khó hiểu, mỗi một đợt thi, khi làm được phân nửa Đinh Tiễn đều ngẩn đầu lên nhìn cậu thiếu niên trước mặt, cậu đã thu lại vẻ ngả ngớn của bình thường khi ở trên lớp, toàn bộ quá trình đều toàn cúi đầu chuyên tâm làm bài, cột sống sau lưng hơi gập vạch ra một đường cong.
Vào lúcĐinh Tiễn không viết ra lời giải hoặc bị bí thì cô sẽ ngẩng đầu nhìn cậu, rồi bắt đầu tính toán lại, nếu như là cậu, gặp phải đề bài này thì sẽ làm như thế nào, kết quả càng nghĩ càng sai, mấy buổi thi cũng không làm kịp, đến gần hết giờ còn bối rối điền vào tờ đáp án.
Chờ cô đầu đầy mồ hôi điền hết đáp án, cũng là lúc tiếng chuông hết giờ vang lên, cô có cảm giác như sống sót sau tai nạn, không nhịn được lau mồ hôi một cái, nộp bài, ngồi tại chõ thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu lên thì thấy người nào đó vẻ mặt thoải mái quay xuống nhìn mình, biểu cảm hết sức vui mừng.
Hai người ra khỏi phòng thi, Chu Tư Việt sớm đã nhìn thấu: "Làm không kịp hả?"
Cô ủ rũ cúi đầu gật gật: "Có nhiều bài không dám khẳng định, cũng không chắc chắn lắm, mấy câu lớn của cuối cũng không làm được gì."
Trong hành lang đều là bóng dáng của mấy cô cậu học sinh vừa thi xong, hò hét từ lớp học cho đến canteen, vóc dáng cậu cao, đứng trong đám người đặc biệt nổi bật, vừa định nói hai câu với Đinh Tiễn thì đã bị bạn học sau lưng gọi: "Tư Việt, câu nhỏ với câu lớn của bài cuối có đáp án mấy thế?"
Đinh Tiễn thầm căng thẳng, ngay cả câu nhỏ đầu tiên cô cũng không giải được, nên không muốn nghe câu trả lời tàn khốc kiểu này, cô không kiềm chế được mà ôm chặt cặp vào lòng, bước chân nhanh hơn, nhưng vào lúc này dòng người đang ở thời điểm cao điểm, cho dù cô cố gắng thế nào thì vẫn bị kẹp giữa đám nam sinh đang chậm rãi đẩy đi. Các nam sinh đều chạy đến canteen để tranh nhau chỗ, hoàn toàn không có chút phong độ lịch sự nào cả, cũng không để ý là nam hay nữ mà cứ thế chen lấn xông lên, Đinh Tiễm cứ bị người này đẩy người kia xô, cả người lắc lưng muốn rụng rời.
Chu Tư Việt thấy thế, lập tức đưa tay kéo người đến bên cạnh mình, quay đầu lại nói với nam sinh vừa hỏi kia: "Không làm được."
Đinh Tiễn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cậu.
Chu Tư Việt cười với cô: "Sao đấy?"
Đinh Tiễn nhỏ giọng nói: "Rõ ràng là tôi… thấy cậu có làm mà."
"Thi xong rồi, không cần phải dò đáp án." Cậu buông lỏng tay, đút vào túi, hời hợt kéo đi, "Đi, buổi trưa dẫn cậu ra ngoài bồi bổ."
"A, Không đi canteen ăn à?"
Chu Tư Việt: "Cậu muốn vào canteen nghe đáp án hả?"
Cũng đúng, bây giờ trong khắp ngõ ngách của canteen đều là "Câu thứ ba cậu chọn cái nào?", "Không phải chứ, tớ nhớ là trong giờ học thầy có nói qua là chọn câu B mà.", "Rõ ràng trước khi thi tớ còn xem qua cái đề khoảng đơn điệu của hàm hợp kia, thế mà lại chọn sai!", "Dương Vi Đào bị gì vậy, ra cái đề tớ chẳng biết gì cả", "Cũng bình thường mà, đều là đề căn bản, thầy cũng đã nói qua rồi, câu lớn của bài cuối thì khá khó, ngay cả câu nhỏ bài cuối tớ cũng không giải được."
Đinh Tiễn và Chu Tư Việt mới ngồi xuống trong quán mới mở đối diện trường, thì chân sau Khổng Sa Địch với Tống Tử Kỳ cũng bước vào.
Khổng Sa Địch ầm ĩ chạy đến ôm cổ Đinh Tiễn, ở ngay trước mặt hai nam sinh diễn cảnh đã lâu gặp lại, tâng bốc lẫn nhau, đây là thói quen thông thường của hai người.
"Nha đầu thối tha, mới không thấy cậu một lúc mà bây giờ đã xinh đẹp hơn rồi."
Đinh Tiễn cũng rất hưởng thụ, cũng ôm lấy cô ấy, thở dài một hơi: "Cậu cũng vậy, rất xinh đẹp."
Nói rồi hai cô nương ôm nhau, không tim không phổi mà cười ha hả.
Từ sớm hai nam sinh đã quá quen với cảnh này, trái lại cũng không thấy có gì lạ cả, Tống Tử Kỳ vẫn cứ như thường lật mắt khinh khỉnh, Chu Tư Việt ngồi trên ghế, một tay đút vào túi quần, một tay nắm thành quyền gõ khẽ lên bàn, các cô gái quay đầu lại, cùng chung mối thù mà nhìn cậu, thiếu niên làm như không thấy, hất cằm về phía thực đơn trên tường, giọng lạnh tanh: "Ăn cái gì?"
Khổng Sa Địch ngồi bên cạnh Tống Tử Kỳ, cầm thực đơn lên lật xem, "Có phải hôm nay là Chu thiếu gia của chúng ta mời khách không?"
Tống Tử Kỳ cũng rất hứng thú với việc làm thịt Chu Tư Việt, bèn tiến lại gần Khổng Sa Địch nhìn thực đơn, "Đừng khách khí với cậu ấy, ăn cái gì mắc mắc xíu đi, lần trước đi thi tên này cầm không ít tiền thưởng đâu."
Khổng Sa Địch: "Gọi trước mấy chiếc chân giò quện đường phèn đã nào."
Tống Tử Kỳ đoạt lấy gọi lại thức ăn: "Thịt thái xào tương đi…"
"Cậu có thể giữ phong độ được không hả Tống Tử Kỳ." Khổng Sa Địch bất mãn nói.
Đinh Tiễn ngồi xuống cạnh Chu Tư Việt, liết mắt nhìn thực đơn ở đối diện, bị giá tiền làm cho kinh ngạc đến ngây người, không nhịn được nói: "Ăn đại cái gì thôi… Buổi chiều còn phải thi nữa đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!