Tưởng Trầm sợ chết khiếp vị tiểu thiếu gia cứ mỗi lần dậy là cáu kỉnh này, quẳng lại một câu "mẹ mày gọi mày đi ăn" rồi co cẳng lao nhanh xuống dưới lầu, như một cơn gió "vèo vèo" xuyên qua phòng khách, xuống phòng bếp.
Ấy, đợi đã ——
Bất chợt cậu đảo mắt, tầm nhìn rơi thẳng lên người Đinh Tiễn, quan sát từ trên xuống dưới.
Đinh Tiễn ngồi cạnh Trần phu nhân, mặc chiếc váy trắng hơi nhỏ, ngũ quan cũng nhỏ, hai tay đặt trên đùi rất quy củ, nom khá khôn khéo.
Chỉ là, cục u trên trán trông hơi buồn cười.
Tưởng Trầm ngẩn người, trong đầu đang nghĩ cô gái này từ đâu xuất hiện thế này.
Chu Tư Việt ở sau lưng mặt đầy ngái ngủ dụi mắt đi xuống lầu, dép bị cậu kéo lê xoèn xoẹt, hai tay đút vào túi quần đượm vẻ mỏi mệt từ từ đi xuống, đến mấy bậc cuối cùng thì cậu bắt đầu đi nhanh hơn, đến khi chân dài giẫm xuống đất thì lại đi chầm chậm. Lúc vượt qua Tưởng Trầm, giơ một tay lên đập xuống sau đầu cậu ta rồi mở miệng: "Bị ngu rồi à?"
Giọng của cậu có sức hút thật êm tai, là giọng nam dễ nghe nhất mà Đinh Tiễn từng nghe, nhưng trong con chữ êm dịu ấy lại có phần không đứng đắn.
Không giống giọng Bắc Kinh tròn câu của Tưởng Trầm.
Tưởng Trầm vừa định hỏi cậu người này là ai, kết quả ánh mắt của vị thiếu gia này chẳng hề nhìn lấy Đinh Tiễn một lần mà đi thẳng đến bàn ngăn, kéo ghế bên cạnh Tống Nghi Cẩn ra dạng chân ngồi xuống.
Tưởng Trầm lập tức đi theo, ngồi vào chỗ của mình ở bên cạnh cậu.
Đinh Tiễn vốn đang cúi đầu, nghe thấy tiếng kéo ghế thì thuận thế ngẩng đầu lên nhìn sang, sau đó bị một thiếu niên với quả đầu ổ gà của mình làm cho giật mình.
Quả nhiên là tiểu thiếu gia da mỏng thịt mềm, ngay cả đường nét và đường cong đều toát lên sự kiêu ngạo bẩm sinh.
Chu Tư Việt mới tỉnh ngủ, đầu tóc ngổn ngang rối bù, thỉnh thoảng lại gạt mấy sợi tóc rũ xuống, cả khuôn mặt ngoại trừ vành mắt đen hơi rõ ra thì dường như không tìm được khuyết điểm nào khác.
Đinh Tiễn thầm than: Sắc thụ hồn dữ là sắc thụ hồn dữ*!
(*Sắc thụ hồn dữ: trong trường hợp này thì ý nói cứ thấy đẹp là lòng lại nhộn nhạo.)
Chu Tư Việt cũng không phát hiện ra trên bàn còn có ba người xa lạ, cúi đầu tự nhiên uống canh trong bát, cho tới khi Chu phu nhân mở miệng gọi tên cậu: "Tư Việt."
"Ừ?" Chu Tư Việt uống xong hớp canh cuối cùng, nhấp môi dưới rồi từ tốn ngẩng đầu nhìn sang.
Chu phu nhân: "Đây là dì Đinh của còn, còn đây là Đinh Tiễn, hồi nhỏ hai đứa từng gặp nhau rồi."
Chu Tư Việt cận thị nhưng không thích đeo kính, nheo mắt một lúc mới nhìn ra, có điều không có ấn tượng gì, tuy vậy vẫn nghiêng người về phía trước lễ phép nói chào dì Đinh. Câu chào hỏi của cậu không cao ngạo không thấp hèn cũng có chút mất tự nhiên khi người lạ đến nhà, trái lại vô cùng ung dung.
Lại chuyển tầm mắt sang Đinh Tiễn, hai cánh môi mỏng, quý phái vô cùng.
So ra thì Đinh Tiễn trông giống kẻ ngốc hơn, không biết nên nhìn vào đầu, mất tự nhiên gật đầu một cái, sau đó hốt hoảng cúi đầu nhìn chằm chằm bát của mình, cũng chẳng biết đang xấu hổ vì gì nữa.
"Đây là Tư Việt nhỉ, điển trai đấy chứ." Mẹ Đinh cười tươi cứ như nhìn thấy con ruột của mình vậy: "Hồi còn bé dì còn từng ôm cháu đấy, không ngờ bây giờ bọn nhỏ đã lớn thế rồi."
Bố Chu cười phụ họa, cảm khái: "Đúng thế, thời gian trôi nhanh thật đấy."
Mẹ Đinh thọc vào người Đinh Tiễn đang im lặng ngồi một bên: "Tiễn Tiễn, đây là Tư Việt, hồi bé hai đứa còn từng ngủ chung một giường đấy."
Hai người trong cuộc đều sửng sốt.
Chu phu nhân ho khan, thấy con trai cau mày mất kiên nhẫn thì nói đỡ: "Chuyện hồi nhỏ không nhắc đến cũng được, giờ hai đứa chúng nó có còn nhớ đâu, à đúng rồi Tiễn Tiễn, nghe nói cháu cũng thi đậu Tam Trung hả?"
Đinh Tiễn vẫn chưa hoàn hồn, bỗng nhiên bị gọi tên thì theo bản năng thốt lên: "Sáu trăm tám mươi lăm điểm ạ."
Câu nói này đã thành quán tính ở cô, khi kỳ thi tuyển cấp ba kết thúc, Diệp Uyển Nhàn đi khắp nơi khoe khoang cô đã đậu Tam Trung, nên sau này cô đi ra ngoài gặp ai là cũng bị hỏi thi đậu Tam Trung rồi à? Được bao nhiêu điểm?
Sáu trăm tám mươi lăm này đã trở thành quán tính.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!