Trước kỳ thi giữa kỳ một ngày, trong giờ ra chơi, Lưu Giang đi vào phát sơ đồ phân bố phòng thi.
"Các em phải nhớ số báo danh của mình, đừng đi nhầm phòng, đồ dùng cần đem theo thì nhớ đem đủ đừng để quên, thi giữa kỳ là để kiểm tra thành quả trong nửa học kỳ qua của các em, có thể phát hiện ra vấn đề nhanh nhất, cũng để giải quyết luôn, thế nên các em nhất định phải nghiêm túc trong kỳ thi lần này."
Đinh Tiễn dò tìm trong danh sách, nhanh chóng tìm được tên mình, và ngay sau đó chính là cái tên Chu Tư Việt nằm bên cạnh, cô liền hưng phấn nhìn sang bên cạnh: "Nè nè nè, hai ta ngồi chung này."
Chu Tư Việt tựa ra sau ghế, hai tay khoanh trước ngực, hiếm khi nghiêm túc nghe Lưu giang phát biểu, nghe thấy tiếng thì liếc nhìn tiểu cô nương bên cạnh, nhìn dáng vẻ hưng phấn của cô thì tạt cho chậu nước lạnh: "Vui cái nỗi gì? Lần này tôi sẽ không cho cậu chép nữa đâu."
"…"
Đinh Tiễn không phục, hừ một tiếng: "Nếu cậu thi không hơn tôi thì làm thế nào?"
Chu Tư Việt cười miệt thị: "Tôi làm dễ lắm, mấu chốt là ở cậu đấy, cậu thi kém hơn tôi như thế, cậu phải làm sao đây?"
Đinh Tiễn thành công bị lừa, "Thì tôi… mời cậu cơm canteen một tuần."
"Chốt kèo nhé."
Hả?!!
Lúc nghỉ trưa gần kết thúc, bỗng Đặng Uyển Uyển và Hà Tinh Văn cãi nhau, cậu một câu tôi một câu đỏ mặt tía tai.
Đinh Tiễn đang mơ màng cũng bị đánh thức, ngước mắt lên khỏi cánh tay, nhìn thế giới choáng váng chóng mặt, bên tai có tiếng cười khẽ, một người cả buổi trưa chẳng nói năng gì, mới vừa mở miệng, giọng vừa khàn lại trầm thấp: "Dậy rồi à?"
Đinh Tiễn dụi mắt, ngồi thẳng người lên, "Cậu không ngủ hả?"
Chu Tư Việt tự giễu cong môi: "Không phải đàn ông có số vất vả à?"
Đinh Tiễn bị nửa câu của cậu chọc cười, xoa mắt tỉnh ngủ, nhìn ra ngoài cửa sổ: "Vâng vâng vâng, cậu vất vả nhất." Nói rồi quay đầu lại, nhìn hai người vẫn đang cãi vả kia: "Bọn họ sao thế?"
Chu Tư Việt lắc đầu, không biết, tự nhiên cãi nhau thế.
Đinh Tiễn dỏng tai lên, nghe một hồi rồi biết ngay chuyện.
Nguồn gốc là Đăng Uyển Uyển bị chia trực nhật khu vực phụ trách tuần này với Hà Tinh Văn.
Lúc mới nhập học, hiệu trưởng đã đứng nói dưới quốc kỳ, vì chú ý đến các bạn học của lớp trọng điểm nên đã giữ lại một khu vực phụ trách khá lớn ở sân bóng cho các bạn lớp ba, hy vọng bọn họ có học cũng có thể chú trọng "rèn luyện kết hợp", kết hợp lao động nghỉ ngơi.
Nhưng con người Hà Tinh Văn này ngoài học ra thì không để tâm gì đến chuyện khác, cũng sắp đến thứ năm rồi mà chưa thấy cậu ta xuất hiện ở khu vực phụ trách bao giờ, đều là một mình Đặng Uyển Uyển quét sân vào buổi trưa, lúc không có ai Đặng Uyển Uyển đã từng oán trách rất nhiều lần, nhưng cũng chẳng thấy Hà Tinh Văn cải thiện. Không những thế, cô ấy quét xong quay về liền cầm chổi ném thẳng vào người Hà Tinh Văn, lửa giận cao ba trượng mắng cậu ta té tát.
Hà Tinh Văn còn đang giải đề, bị chổi quẹt vào người thì cũng sôi máu, "Đặng Uyển Uyển, cậu bị điên hả?"
"Hà Tinh Văn, cậu phải học còn tôi không phải học hả? Cậu không biết xấu hổ à? Một thằng con trai lại để một đứa con gái quét hết sân khu vực phụ trách?"
Hà Tinh Văn làm bài không ra đã phiền lắm rồi, "Cậu thích quét khu vực phụ trách thì cứ quét, tôi có quét hay không là chuyện của tôi, gần đây tôi phải tham dự kỳ thi, không có rảnh."
Hơn nửa lớp bị bọn họ đánh thức, lục tục phát ra âm thanh bất mãn, lớp trưởng thân là bạn tốt của Đặng Uyển Uyển cũng không nhịn được mà khuyên, "Hà Tinh Văn này, cậu là con trai, cậu không thể nhường Uyển Uyển được à?"
Hà Tinh Văn ngắt lời, không nói gì thêm, chỉ nhặt cuốn vở vừa bị rơi xuống đất lên đặt trên bàn, tiếp tục giải đề.
Không khí đông đặc đến cực điểm, Đặng Uyển Uyển cứ thế đứng tại chỗ không nhúc nhích, ánh mắt phẫn hận dán chặt lấy Hà Tinh Văn, lớp trưởng kéo cô đi, nhỏ giọng khuyên: "Uyển Uyển à, thôi bỏ đi… Đừng tức nữa…"
Đặng Uyển Uyển vẫn chôn chân tại chỗ, mặc cô ấy có lôi kéo thế nào cũng không nhúc nhích, cả lớp cũng tưởng bầu không khí giằng co này sẽ duy trì đến khi vào tiết, nhưng không ngờ Đặng Uyển Uyển lại mở miệng.
"Chu Tư Việt cũng tham gia thi đấy thôi, sao cậu ấy không xấu tính như cậu hả? Cũng không thấy người ta giống cậu bao giờ, khó trách thấy Dương thích cậu ấy chứ không thích cậu."
Lời vừa nói ra, có nửa số người đưa mắt nhìn Chu Tư Việt ngồi phía sau, ngay cả Đinh Tiễn cũng thuận thế nhìn qua, nhưng cậu lại cứ như người ngoài cuộc vậy, vùi đầu giải đề, ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm lật.
Tất cả mọi người đều biết, Hà Tinh Văn luôn coi Chu Tư Việt như quân địch giả của mình, dù bình thường cậu ta có tỏ vẻ khinh tường Chu Tư Việt bao nhiêu, nhưng chuyện này đã giúp học bá nhạy cảm hiểu ra, ai với ai là quan hệ cạnh tranh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!