Chương 27: Tôi coi như bà dì của cậu đến sớm vậy (2)

Trưa hôm nay, Đinh Tiễn và Khổng Sa Địch cùng ăn ở canteen, Vưu Khả Khả bưng khay đồ ăn đi đến, vừa mới đặt khay xuống thì Khổng Sa Địch nhìn cô nàng hét lên: "Nhiều chỗ trống thế sao cậu không ngồi mà lại cứ ngồi ở đây hả?"

Vưu Khả Khả mặc kệ cười một tiếng, nghiêng đầu nói: "Tôi thích đấy."

Khổng Sa Địch ném đũa đi: "Ôi chao, cái cậu này…"

Vưu Khả Khả coi thường cô, gắp một miếng cánh gà đặt vào bán Đinh Tiễn, cười: "Ăn nhiều vào, sao cậu ăn có được tí đó thế, hèn gì gầy vậy."

Đinh Tiễn chưa kịp phản ứng gì thì Khổng Sa Địch đã không vui, cũng gắp một miếng đùi gà bỏ vào bát Đinh Tiễn, châm biếm cô nàng: "Cánh gà đó thì có gì nhiều chứ, ăn đùi gà đi."

Vưu Khả Khả lại gắp cái khác.

Khổng Sa Địch không chịu thua, bừng bừng gắp liền mấy miếng.

Cậu tới tôi đi, chỉ trong chốc lát, trước mặt Đinh Tiễn đã chất đầy một núi nhỏ.

"…"

Tống Tử Kỳ và Chu Tư Việt ở phái sau bưng khay đồ ăn đến.

Bọn họ đến trễ nên phòng ăn đầy người là người, Tống Tử Kỳ bèn cầm hộp cơm riêng của mình lại ngồi xuống gần Khổng Sa Địch, Chu Tư Việt quét nhìn vị trí, cầm khay đồ ăn ngồi cuống cạnh Đinh Tiễn, không nói một lời bắt đầu và cơm.

Khổng Sa Địch xách tai Tống Tử Kỳ: "Sao hôm nay không ăn chung với Tưởng Trầm?"

Tống Tử Kỳ đau đớn hít một hơi: "Nhẹ chút thôi, Tưởng Trầm không đi học, xin nghỉ rồi."

Chợt Đinh Tiễn nhớ lại quả bí ngô kia, liền nhìn sang Chu Tư Việt bật thốt: "… Không phải cậu ta… gì đó chứ?"

Chu Tư Việt ngẩng đầu lên khỏi bát cơm nhìn cô, khó hiểu: "Gì đó?"

"Không phải cậu ta cạo tóc rồi à?"

Chu Tư Việt phì cười: "Cậu tưởng đàn ông yếu đuối lắm hả, chỉ chút chuyện này thì có thể làm gì được, trong nhà cậu ta có việc nên xin nghỉ rồi."

Con trai trong tuổi dậy thì đều tự xưng mình là đàn ông, khiến người ta có cảm giác an toàn gấp bội.

Bỗng Tống Tử Kỳ nhìn sang Vưu Khả Khả im lặng nãy giờ, "Người đẹp này là ai thế, sao không giới thiệu với người ta vậy."

Vừa dứt lời thì Tống Tử Kỳ tru lên một tiếng thảm thiết như heo bị làm thịt, hét lên với Khổng Sa Địch: "Cậu có bệnh hả! Đạp tôi làm gì?"

Tiếp đến lại một cước.

Tống Tử Kỳ xù lông, giật đuôi ngựa của Khổng Sa Địch, "Cậu bị bệnh hả?"

Khổng Sa Địch lại dẫm thêm cái nữa, "Cậu mới có bệnh ấy!"

"Không phải cậu hết ngồi cùng bàn với tôi nên nhớ tôi đấy hả? Khổng Sa Địch?"

"Nhớ con mẹ cậu!"

Đinh Tiễn liếc nhìn Vưu Khả Khả, khẽ kéo áo Chu Tư Việt.

Thiếu niên đang và cơm cũng chẳng ngẩng đầu, "Gì đấy?"

Đinh Tiễn ngửa người ra sau, để lộ mặt của Vưu Khả Khả, "Đây là Vưu Khả Khả, lớp mười."

Chu Tư Việt nhìn Đinh Tiễn, miệng từ tốn nhai cơm, ánh mắt quét trên người Vưu Khả Khả hai giây rồi lễ phép: "À, chào cậu."

Quả thật trên người Chu Tư Việt có luồng sức lực bắt bí người ta, có điều cô nàng Vưu Khả Khả này khá tinh tường, chỉ một bữa ăn đã nhìn ra đầu mối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!