Chương 26: Tôi coi như bà dì của cậu đến sớm vậy (1)

Cậu hỏi tớ vì sao lại thích cậu ấy ư?

Đơn giản lắm, bởi vì cậu ấy là người đầu tiên bảo vệ tớ khi tớ đến thành phố này.

Cho nên, tớ cũng phải bảo vệ cậu.

—— "Nhật ký của Tiểu Quái Thú".

Đinh Tiễn rất cảm kích Lưu Tiểu Phong – cậu bé với quả đầu húi cua và tướng mạo cũng không tính là đẹp trai đó, cậu ấy nhiều lần cứu giúp mình trong hoàn cảnh dầu sôi lửa bỏng, thế nhưng không cách nào sinh ra cảm giác như đối với Chu Tư Việt được.

Lấy lời Khổng Sa Địch nói, đấy chính là —— nhìn mặt.

Đinh Tiễn không tin mình là một người nông cạn như vậy, hơn nữa nhìn đàn ông không nên nhìn mặt, tác phong làm việc mới chính là gốc rễ của một người.

Khổng Sa Địch lắc ngón tay, "Cậu thử tưởng tượng thử xem, nếu Lưu Tiểu Phong làm những chuyện mà Chu Tư Việt đã làm với cậu, thì cậu có cảm thấy quá phiền phức không?"

Vừa thử tưởng tượng, đúng là có thật.

Khổng Sa Địch vỗ tay một cái, kết luận lại: "Vậy không được rồi."

Từ đầu đến cuối Đinh Tiễn không muốn thừa nhận, tình cảm của cô dành cho Chu Tư Việt lại có thể có nguyên nhân nông cạn thế sao?

Khổng Sa Địch cũng từng an ủi cô, "Đừng buồn nữa, con gái trong thời kỳ trưởng thành có ai không từng mê muội? Hơn nữa đâu có ai bảo đảm sau này Chu Tư Việt không tàn chứ, tớ có người chị, lúc đi học thích cậu hotboy trường đẹp trai thành tích giỏi, người lại phóng khoáng, có một đám vệ tinh theo đuổi, cũng có không ít cô em ngày ngày vì anh ta mà viết nhật ký thầm mến, bây giờ đi làm đã được ba năm, năm ngoái có gặp một lần trong lần họp lớp, ngờ đâu đã biến thành một thanh niên xã hội mồm thối, nhiều chị em cơm nước xong về nhà nôn ra cả, tự trách sao năm đó lại thích anh ta đến thế chứ. Cho nên đừng lo lắng quá, vẻ ngoài của bọn con trai đều chỉ dừng lại ở cấp ba, còn con gái thì không giống thế, nữ lên mười tám sẽ thay đổi, càng thay đổi càng nhìn ổn hơn, nói không chừng, tương lai có thể biến tành Chu Tư Việt theo đuổi cậu đấy, cậu tưởng tượng xem nếu có ông chú trung niên đầu hói bụng phệ miệng hôi răng vàng theo đuổi cậu thì cảm giác sẽ như thế nào."

Ngày hôm đó Đinh Tiễn bị cảnh tượng này làm cho buồn nôn rất lâu.

Đương lúc ngẩn người, Lưu Tiểu Phong đã mỉm cười nhận lấy vở bài tập trong tay Đinh Tiễn.

Đinh Tiễn định nói không cần, nhưng tay Lưu Tiểu Phong nhanh hơn, đã bắt đầu phát mất rồi, cô chỉ đành khẽ lên tiếng: "Cám ơn."

Tống Tử Kỳ buông tay ra, trước khi đi bỏ lại một câu rất nhẹ, từ góc của Đinh Tiễn nhìn sang thì giống hệt âm bụng, rất nhẹ, cô nghe không rõ, nhưng Chu Tư Việt lại nghe thấu mồn một.

"Cậu không xem cậu ấy là con gái, nhưng có người thì có đấy."

Chu Tư Việt nhìn cô, mỉa mai cười hừ một tiếng, kéo ghế ra ngồi xuống, ghế phát ra một tiếng "két —— " vô cùng chói tai.

Chẳng hiểu sao Đinh Tiễn lại có phần chột dạ.

Biểu cảm của Chu Tư Việt làm cô có cảm giác như bị bắt gian tại trận.

Lưu Tiểu Phong nhanh chóng phát hết, hai cuốn cuối cùng là của Chu Tư Việt và Đinh Tiễn, lúc cuốn vở đưa tới tay Đinh Tiễn, cô lại lần nữa nói câu cảm ơn, Lưu Tiểu Phong gãi gáy bảo, "Không cần khách khí, chỉ là chuyện thuận tay thôi mà."

Nói xong rồi, Lưu Tiểu Phong còn liếc nhìn Chu Tư Việt, phát hiện đại thần đang làm đề thi toán, đã làm xong được ba đề rồi, giống như nhìn đề là biết được đáp án ngay vậy, chỉ cần liếc mắt một cái liền hạ bút viết, trong đó có đến mấy bài là phép nhân, thế mà cậu có thể ghi thẳng ra câu trả lời ở bên cạnh, ở bên mép bài chi chít số với số, cậu như thế thật sự làm Lưu Tiểu Phong nhìn đến ngây ngẩn.

Thật ra bình thường Chu Tư Việt không như thế, chỉ có khi không có ai ở bên cạnh thì cậu mới làm bài nhanh như vậy, Đinh Tiễn biết rõ điều này, bởi vì chỉ có cô mới biết cậu giải đề rất nhanh, lúc có người nói chuyện cùng thì cậu sẽ coi như giết thời gian mà từ tốn làm từng bài một, đầu tiên là để suy nghĩ kiến thức trong bài, thứ hai là không tạo cho người khác áp lực quá lớn.

"Cậu biết tính nhẩm hả?"

Mặc dù không muốn quấy rầy cậu làm bài, nhưng Lưu Tiểu Phong có chút giật mình, bèn bắt chuyện.

Chu Tư Việt cũng không ngẩng đầu, chỉ biếng nhác gật đầu nói, "Ừ."

Lưu Tểu Phong thầm vỗ tay, hệt như một fan boy đứng bên cạnh nói chuyện: "Làm bài liên tục như vậy không mệt hả? Liệu có tiêu hao nhiều sức lực không?"

Không biết vì sao, mà Đinh Tiễn có trực giác rằng Chu Tư Việt của lúc này nhất định là không biết nói cái gì cho phải, trong lòng không nhịn được thay Lưu Tiểu Phong đánh trống, có gì hay đâu mà hỏi, người ta là học thần, chắc chắn khác hẳn chúng ta.

Quả nhiên nghe thấy người nào đó không mặn không nhạt trả lời: "Cũng bình thường, nếu mệt thì lấy mấy bài đọc hiểu ra thả lỏng."

"…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!